“Tổ bối từng nói khi ta sinh ra, trời có dị tượng, chín con Giao Long trên không trung hành vân bố vũ, trên Kiếm sơn, tám con Giao Long đã ngậm đi chín thanh danh kiếm, một con Giao Long thì án ngữ Kiếm sơn, nằm phục trên cổ kiếm Tù Ngưu. Ngày đầu tiên ta luyện kiếm, lão tổ tông đích thân truyền thụ kiếm thuật đã nói với ta, chờ đến khi rút được Tù Ngưu kiếm, cứ mỗi mười năm lại xuất trủng một lần, tìm một thanh kiếm.”
“Ta mười tuổi leo lên Kiếm sơn tìm kiếm, may mắn rút được Tù Ngưu. Hai mươi tuổi đến Liêu Đông thâm sơn, từ đáy một cái đầm tìm thấy Li Vẫn.☠🐲💝🐻 Ba mươi tuổi ở Bắc Hán dã nguyên bi lâm tìm thấy Trào Phong. Bốn mươi tuổi du lịch Tây Sở cảnh nội, tại Văn Thù Bồ Tát diễn giáo xứ, trên Phật tọa gặp được Toan Nghê. Năm mươi tuổi vào Thục tìm thấy Tiêu Đồ, sáu mươi tuổi đi xa đến Nam Cương tìm thù, vô tình nhìn thấy Nhai Tí cắm trên một cây cổ thụ chọc trời. Bảy mươi tuổi ở đầu cầu cổ Thái An thành phát hiện Công Phục dưới một tấm đá, tám mươi tuổi đến Cựu Đông Việt quốc thăm bạn, trong chuông cổ gặp được Bồ Lao, chín mươi tuổi vào Thái An thành, được thấy Tỳ Hưu. Đến đây, đã gom đủ cửu kiếm, vốn dĩ cuộc đời nên tự tại viên mãn.”
Lão nhân nói đến đây, mỉm cười: “Đời này ngoài tìm kiếm ra thì vẫn là tìm kiếm, cũng chưa từng hỏi vì sao luyện kiếm, chỉ cần mỗi mười năm có một thanh kiếm trong tay, liền suy nghĩ làm sao xá kiếm thủ ý, mười năm lại mười năm, thật sự là đã bỏ lỡ
...biết bao người, biết bao cảnh đẹp.”