Ba cỗ xe ngựa tuân lệnh tránh xa trận chiến, nhưng không đi hẳn, lão điệp tử dày dạn kinh nghiệm giang hồ nhất nhanh chóng dừng ngựa xuống xe. Vương Sinh và Lữ Vân Trường không hiểu chuyện gì nhưng đều ngoan ngoãn làm theo. Một già hai trẻ sóng vai đứng thẳng, Lữ Vân Trường thấy Vương Sinh mồ hôi đầm đìa, môi tái xanh, thân thể không ngừng run rẩy. Lữ Vân Trường đang định mở miệng chế giễu sự nhát gan của tên nhóc này thì thấy bảy thanh kiếm buộc trên người hắn, mỗi thanh đều lặng lẽ tuốt vỏ hơn một tấc, đặc biệt là thanh “Ngỗng Nhi Hoàng” mà Vương Sinh mới đeo mấy ngày trước, buộc ngang eo, hai luồng kiếm khí màu vàng nhạt tỏa ra từ hai đầu vỏ kiếm. Lữ Vân Trường kiến thức rộng rãi, ở Võ Đế thành biết vô số chuyện lạ giang hồ kỳ quái, đại khái đoán ra vì sao vị thần tiên công tử ca kia lại muốn Vương Sinh cứ cách một thời gian lại đeo thêm một thanh kiếm. Ấy là muốn ký danh đồ đệ này thấm đẫm kiếm khí, tiến dần từng bước, cố gắng giao cảm với những kiếm thai, càng nhiều càng tốt, từ đó mài giũa ra một luồng kiếm ý tự nhiên hùng hậu, có thể nói là rất dụng tâm.
Lão điệp tử trầm giọng nói: “Vương Sinh, hãy dùng thần ý của chính mình để áp chế kiếm khí của Ngỗng Nhi Hoàng. Muốn luyện kiếm thuật thượng thừa thì phải là người ngự kiếm, chứ không thể để kiếm ngự người, để kiếm biến khách thành chủ.”