Chương 119: [Dịch] Trường Sinh Gia Tộc: Bắt Đầu Làm Gia Chủ Từ Năm Mười Bảy Tuổi

Xung đột, võ kỹ Huyền giai - Hổ Khiếu Băng Vân Chưởng

Phiên bản dịch 8070 chữ

Tiếng móng ngựa từ xa vọng lại, xe ngựa Lý gia lăn bánh trên con đường đá xanh phát ra những âm thanh trầm ổn. Hai bên tả hữu, tu sĩ hộ vệ ngẩng cao đầu ưỡn ngực, long tinh hổ mãnh.

Xe ngựa chầm chậm dừng trước quan để, rèm xe vừa vén lên, bóng dáng cứng cỏi như tùng của Đại trưởng lão Lý Huyền Thông mới lộ diện, tiếng xôn xao bàn tán trước cửa lập tức im bặt.

Viên quan tiếp đón vội vã tiến lên, gương mặt nở nụ cười cung kính nịnh nọt. Y chắp tay hành lễ, giọng điệu vô cùng khiêm nhường: "Không biết tiền bối là vị nào của Bạch Hà Lý thị...?"

"Đây là Đại trưởng lão Lý Huyền Thông và Lục trưởng lão Lý Diên Chiêu của Lý gia ta, nhận lời mời từ Phủ tôn đại nhân đến tham dự lễ tiếp ấn." Một tu sĩ Lý gia cao giọng giới thiệu.

"Hạ quan bái kiến hai vị trưởng lão!"

Lưng viên quan càng khom thấp hơn.

Đại trưởng lão liếc nhìn viên quan đang khúm núm cúi đầu, thản nhiên gật đầu.

Trong lòng lão thầm cảm thán, nếu là hai năm trước, nhân vật cỡ này Lý gia có muốn trèo cao cũng chẳng tới. Không ngờ chỉ sau hai năm ngắn ngủi, mọi thứ đã hoàn toàn đảo ngược.

Thật đúng là thế sự vô thường.

Đối với thái độ "kiêu ngạo" của Đại trưởng lão, viên quan nọ không hề để tâm, ngược lại còn cảm thấy đây mới là phong thái mà một cường tộc đỉnh cấp nên có.

Nhận được tin Lý gia đến, Đốc bưu Mã Tiến Tài tươi cười rạng rỡ, rảo bước từ trong quan để ra nghênh đón. Gã nắm lấy tay Đại trưởng lão, giọng điệu vô cùng nhiệt tình: "Đại trưởng lão, một ngày không gặp như cách ba thu."

Đại trưởng lão cười ha hả, hai người hàn huyên vài câu, Đốc bưu bèn dẫn đoàn người Lý gia tiến vào trong quan để.

"Đại trưởng lão, Lục trưởng lão Bạch Hà Lý thị đến! Tặng một quyển võ kỹ Huyền giai sơ cấp, cung chúc Phủ tôn nhậm chức!"

Bên ngoài quan để, đám đông lập tức ồ lên như ong vỡ tổ.

"Chậc, võ kỹ Huyền giai, Lý gia này ra tay thật sự hào phóng!"

Có người nghe thấy hạ lễ Lý gia tặng cho Phủ tôn, kinh ngạc đến mức trố cả mắt.

"Thế này thì ai dám bảo Lý gia không có nội hàm cơ chứ? So với Ngũ đại gia tộc cũng chẳng kém cạnh chút nào."

"Đệ lục đại gia tộc Thăng Long phủ, Bạch Hà Lý thị, quả nhiên danh xứng với thực."

"........"

Sau khi vào quan để, Đốc bưu dẫn nhóm người Lý Huyền Thông đến một viện tử trang hoàng xa hoa, cổ kính ngát hương để nghỉ ngơi đôi chút, đồng thời thông báo đúng giờ Ngọ ba khắc, yến tiệc sẽ chính thức bắt đầu.

Dặn dò xong xuôi, gã bèn rời đi, bởi vẫn còn rất nhiều việc phải lo liệu.

Giờ Ngọ hai khắc, một viên quan bước vào.

Y chắp tay hành lễ trước, sau đó cung kính nói: "Chư vị quý khách, một khắc nữa yến tiệc sẽ bắt đầu, Đốc bưu đại nhân sai hạ quan đưa các vị đến yến khách sảnh."

Đại trưởng lão gật đầu.

Dưới sự dẫn đường của viên quan nọ, Đại trưởng lão và Lục trưởng lão cất bước tiến về yến khách sảnh. Những người còn lại của Lý gia chưa đủ tư cách tham gia yến tiệc quy mô cỡ này, nên được thị nữ đưa tới thiên sảnh dùng bữa.

Băng qua trùng trùng đình đài lầu các, đoàn người đã tới yến khách sảnh.

Bên trong sảnh cơ bản đã chật kín chỗ, tân khách chia ra ngồi theo từng bàn, tôn ti trật tự phân chia rõ ràng.

Hôm nay, những người có tư cách bước vào yến khách sảnh này đều là danh môn vọng tộc, thân sĩ danh lưu của Thăng Long phủ.

Cánh cửa sảnh nặng nề chầm chậm mở ra, hai người Đại trưởng lão lập tức thu hút sự chú ý của vô số ánh nhìn.

Vài vị tân khách nhìn thấy khuôn mặt có phần xa lạ của hai vị trưởng lão Lý gia, nét mặt đều lộ vẻ nghi hoặc, nhao nhao đồn đoán thân phận của hai người.Khi thấy viên quan dẫn đường đưa hai người đi thẳng lên dãy bàn tiệc trên cùng, đám tân khách đã lờ mờ đoán được thân phận của họ.

Khách khứa của ngũ đại gia tộc nhìn hai vị trưởng lão, thần sắc mỗi người một vẻ.

"Quý khách, đây là vị trí mà Đốc bưu đại nhân đã sắp xếp cho hai vị." Viên quan dẫn đường cung kính nói.

Đại trưởng lão khẽ gật đầu: "Có lao ngươi rồi."

Lão đưa mắt nhìn quanh một lượt, đón nhận vô số ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, khẽ cười một tiếng, sau đó vén vạt áo bào, chậm rãi ngồi xuống.

Bên cạnh, Lý Diên Chiêu cũng làm y như vậy, cả hai hoàn toàn không hề có vẻ lúng túng của kẻ lần đầu tham gia đại yến quận phủ.

Người ta vốn tưởng một gia tộc mới phất lên như trọc phú, lần đầu tham gia yến tiệc quy mô cỡ này khó tránh khỏi luống cuống tay chân, trở thành trò cười cho thiên hạ.

Nào ngờ, người của Lý gia lại điềm nhiên như không, điều này khiến mấy kẻ muốn xem kịch hay của Lý gia phải thất vọng.

Ngồi xuống xong, Đại trưởng lão khẽ nhắm mắt dưỡng thần, bỏ ngoài tai mọi thứ xung quanh.

Đám tân khách lại bắt đầu xì xầm to nhỏ. Giọng nói tuy trầm, nhưng Đại trưởng lão không cần nghe kỹ cũng biết bọn họ đang bàn tán chuyện gì.

Ở hàng ghế phía dưới bên phải, Phủ thừa Lưu Kế Tổ nhìn Đại trưởng lão Lý gia đang mang vẻ mặt vân đạm phong khinh, sắc mặt liền sầm xuống.

Lão nháy mắt ra hiệu với một gã trung niên mặc thanh bào thêu chỉ vàng cách đó không xa. Sắc mặt gã kia lập tức trở nên khó coi.

Nhưng gã lại không dám làm trái ý của tông tộc. Trong lòng thầm chửi thề một tiếng, gã đành cắn răng đứng dậy.

Gã bước tới trước mặt Đại trưởng lão Lý Huyền Thông, lên tiếng: "Không biết các hạ là vị nào?"

Lý Huyền Thông mở bừng mắt, nhìn gã trung niên mang vẻ mặt bất thiện trước mắt, giọng điệu thản nhiên đáp: "Bạch Hà Lý thị, Đại trưởng lão Lý Huyền Thông."

Gã trung niên làm bộ chấn kinh, vẻ mặt khoa trương nói: "Danh tiếng của Bạch Hà Lý thị, tại hạ nghe đến mức tai muốn đóng kén luôn rồi. Chỉ là Lý gia chẳng lẽ hết người rồi sao, hay là coi thường phủ tôn đại nhân, đến một vị cường giả ra hồn cũng không phái tới? Hay nói cách khác, Lý gia các ngươi chỉ là một gia tộc hữu danh vô thực?"

Sự khinh miệt trong lời nói lộ rõ mồn một.

Phần lớn tân khách có mặt ở đây nghe thấy lời khiêu khích của gã trung niên nhắm vào Lý Huyền Thông, trong lòng đều hả hê chờ xem kịch vui.

Thực ra, rất nhiều người ở đây vốn chẳng có hảo cảm gì với Lý gia.

Suy cho cùng, vẫn là do Lý gia quật khởi quá nhanh, chọc cho bọn họ ghen ghét đố kỵ.

Những đại gia tộc truyền thừa ngàn năm kia thì cũng thôi đi, nhưng dựa vào cái gì mà một gia tộc lập tộc mới hơn hai trăm năm như các ngươi, chỉ trong vòng hai năm ngắn ngủi lại có thể trèo lên đầu lên cổ bọn họ, sánh vai cùng các đại tộc ngàn năm?

Rất nhiều người đều đang chờ xem trò cười của Lý gia.

Nụ cười trên khóe môi Gia chủ Lưu gia - Phủ thừa Lưu Kế Tổ càng không tài nào giấu nổi. Hôm nay, thể diện của Lý gia các ngươi coi như mất sạch rồi.

Sắc mặt Đại trưởng lão bỗng nhiên lạnh lẽo. Lão và gã trung niên này không thù không oán, thế nhưng gã lại vô cớ tiến lên khiêu khích, chắc hẳn là được người khác sai khiến.

Kẻ địch của Lý gia ở phủ thành chỉ có một, đó chính là Lưu gia. Sau khi liếc nhìn Lưu Kế Tổ một cái, nụ cười trên mặt đối phương đã giúp Đại trưởng lão hiểu rõ mọi chuyện.

Đã cam tâm làm mũi giáo cho kẻ khác sai khiến, vậy thì đừng trách lão vô tình.

Đại trưởng lão cười lạnh một tiếng, một tay chắp sau lưng.

Thấy Đại trưởng lão không nói gì để phản bác, gã trung niên lại càng thêm ngông cuồng. Xem ra cái danh Lý gia này cũng chỉ là hổ giấy mà thôi, mang tiếng tăm lừng lẫy nhưng lại chẳng có thực lực tương xứng. Một gia tộc như vậy mà cũng đòi trèo lên đầu bọn họ sao? Gã vừa định tiếp tục làm khó dễ...Đại trưởng lão bất thần xuất chưởng, khí huyết chi lực hùng hậu bao phủ lòng bàn tay, chưởng phong cuồn cuộn như sóng dữ. Nương theo tiếng hổ gầm chấn động màng nhĩ, không khí trong đại sảnh yến tiệc tưởng chừng như bị xé toạc.

Gã trung niên vội vã vận khởi khí huyết chi lực hòng chống đỡ, nhưng trước chưởng lực cuồng bạo kia, lớp phòng ngự ấy lại trở nên vô cùng yếu ớt, mỏng manh tựa màng giấy, chớp mắt đã bị xé nát tươm.

Chưởng lực chưa tới, gã trung niên đã cảm thấy một cỗ uy áp vô hình phả thẳng vào mặt, tựa như mãnh hổ đang há cái miệng khổng lồ đẫm máu chực chờ nuốt chửng lấy gã.

Đáy mắt gã lóe lên tia kinh hoàng, nhưng chưa kịp có bất kỳ phản ứng nào, một chưởng này của Đại trưởng lão đã giáng thẳng vào đan điền gã. Thân hình gã như con diều đứt dây văng ngược ra sau, va đập mạnh vào bức tường trong sảnh yến tiệc.

Bức tường tức khắc nứt toác, đá vụn bắn tung tóe, khói bụi mịt mù.

Bạn đang đọc [Dịch] Trường Sinh Gia Tộc: Bắt Đầu Làm Gia Chủ Từ Năm Mười Bảy Tuổi của Tứ Nguyệt Thanh Chi

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    5d ago

  • Lượt đọc

    10

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!