Chín giờ sáng, phòng giáo vụ.
"Ngồi đi."
Cảnh sát Hoàng ngồi trên chiếc ghế xoay của chủ nhiệm giáo vụ, người hơi ngả ra sau, vắt chéo chân, hai tay đan vào nhau đặt trước bụng. Dáng vẻ ông ta rất thoải mái, tuy không tức giận nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghiêm, cứ như đang ngồi trong phòng thẩm vấn của chính mình vậy.
Cao Dương ngồi ngay ngắn trước mặt ông, im lặng.
Cảnh sát Hoàng mỉm cười: "Đừng căng thẳng, ở đây không có người ngoài, chú chỉ hỏi vài câu thôi."
"Vâng..." Cao Dương thầm gào thét trong lòng: Không có người ngoài cháu mới căng thẳng đấy nhé?!
"Mặt cháu bị thương à?"
"Dạ, bị côn trùng đốt thôi ạ." Cao Dương giả vờ thản nhiên sờ nhẹ lên mặt.
"Được rồi, chúng ta bắt đầu nhé." Cảnh sát Hoàng lấy sổ ghi chép ra, "Bạn học Cao Dương, cháu và nạn nhân Lý Vi Vi có quan hệ gì?"
"Bọn cháu quen nhau từ hồi mẫu giáo, chơi với nhau rất thân, coi như là thanh mai trúc mã ạ." Cao Dương đáp.
Cảnh sát Hoàng vừa ghi chép vừa hỏi: "Chiều hôm qua, cháu ở cùng Lý Vi Vi suốt à?"
"Vâng, bọn cháu đi xem phim, ăn uống ở Trung tâm thương mại Đạt Vạn, đi chơi đến khá muộn, tận khuya mới về."
"Lúc cháu và Lý Vi Vi tách ra là mấy giờ?"
"Hình như gần mười một giờ đêm ạ." Cao Dương biết, không thể nhớ thời gian quá rõ ràng, nếu không sẽ càng đáng ngờ hơn.
"Muộn thế rồi mà cháu không đưa con bé về nhà à?"
"Cháu tiện đường nên có đưa về một đoạn, nhưng đến đoạn cuối cậu ấy bảo không cần đưa nữa, nên cháu thôi."
Cao Dương biết camera giám sát ở đoạn đường cuối đã bị Thanh Linh phá hỏng, hắn cố ý nói: "Chú cảnh sát Hoàng có thể xem camera mà, camera sẽ làm chứng cho cháu."
Cảnh sát Hoàng trầm ngâm một lát, ánh mắt khẽ động: "Không giấu gì cháu, camera ở đoạn đường hai đứa tách ra lại vừa khéo bị hỏng rồi."
"Sao lại thế được ạ?" Cao Dương làm ra vẻ kinh ngạc.
"Khả năng cao là đã có dự mưu từ trước." Cảnh sát Hoàng lặng lẽ quan sát khuôn mặt Cao Dương, muốn tìm ra sơ hở từ biểu cảm của hắn.
"Có thể là người quen gây án, nhưng đây mới chỉ là suy đoán ban đầu, hiện tại vẫn chưa có manh mối gì. Dù sao thì hung khí hay nhân chứng đều không có."
"Không có chút manh mối nào luôn sao ạ?" Cao Dương hỏi.
Cảnh sát Hoàng bỏ vắt chéo chân, rướn người về phía trước: "Bình thường Lý Vi Vi có xích mích với bạn học nào, hay từng đắc tội với ai không?"
Cao Dương lắc đầu: "Cậu ấy tốt tính lắm, các bạn trong lớp đều quý, cháu không nghĩ ra cậu ấy có kẻ thù nào đâu ạ."
"Vậy có ai ghen ghét con bé không? Hoặc những chuyện đại loại thế?"
Cao Dương ngẫm nghĩ một chút rồi lắc đầu: "Cháu không thấy có ai như thế ạ."
Cảnh sát Hoàng gật đầu, ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn không rời khỏi mặt Cao Dương: "Cháu thích Lý Vi Vi đúng không?"
Cao Dương khựng lại một nhịp: "Chắc là... thích ạ."
"Vì yêu cầu điều tra, chú đã xem qua lịch sử trò chuyện WeChat của Lý Vi Vi. Cháu tỏ tình với con bé, và con bé đã đồng ý..."
"Vâng, hôm qua là buổi hẹn hò đầu tiên của bọn cháu, không ngờ lại trở thành lần cuối cùng..." Cao Dương cúi đầu, tâm trạng chùng xuống đầy đau buồn, điều này hoàn toàn không phải là diễn.
Cảnh sát Hoàng không hỏi thêm nữa, ông đứng dậy: "Được rồi, hôm nay tới đây thôi." Ông bước tới vỗ vai Cao Dương, giọng điệu mang chút thâm ý: "Cháu nén bi thương nhé."
...
Buổi hỏi chuyện kết thúc, Cao Dương thở phào nhẹ nhõm, đúng là một phen hú vía.
Hắn rời khỏi văn phòng, đi về phía lớp học.
"Cao Dương!" Có người gọi hắn.
Cao Dương còn chưa kịp quay người lại, một cánh tay rắn chắc bất thình lình lao tới, siết chặt lấy cổ hắn.Cao Dương suýt nghẹt thở: "Khụ khụ... khụ khụ..."
"Ha ha ha ha, đồ yếu xìu!"
Một nam sinh nhuộm tóc vàng, bấm khuyên môi buông tay ra, chính là Vương Tử Khải.
Vương Tử Khải từng là bạn cùng lớp cấp ba của Cao Dương, nhưng từ một tuần trước thì không phải nữa. Sau lần thứ N đập toác đầu một nam sinh lớp bên cạnh, cuối cùng hắn cũng bị buộc thôi học.
Lý do đánh nhau là: đối phương dám nhìn đểu hắn một cái.
Nhà Vương Tử Khải có tiền, ngày nào cũng lái xe thể thao đi học, cộng thêm vẻ ngoài đẹp trai, đúng chuẩn thiếu gia nhà giàu. Thế nhưng, cầm một ván bài đẹp như mơ mà hắn lại đánh cho nát bét. Ở trường, hắn đích thị là một tên đầu gấu ai thấy cũng phải tránh xa.
Chẳng hiểu sao, tên đầu gấu này từ hồi lớp mười đã đặc biệt xởi lởi với Cao Dương. Vương Tử Khải từng không dưới một lần nhấn mạnh: Cao Dương là người bạn tốt nhất và cũng là duy nhất của hắn.
Điều này khiến Cao Dương vừa mừng vừa lo, đồng thời cũng thấy khó hiểu vô cùng. Khuất phục trước "dâm uy" của hắn, Cao Dương đành nơm nớp lo sợ làm bạn với Vương Tử Khải. Kết quả lại phát hiện ra, tên này ngoài sở thích đánh nhau và thỉnh thoảng lên cơn chập mạch ra thì tính tình cũng khá được.
Hôm nay tâm trạng Vương Tử Khải rất tốt, chắc là đến trường để làm thủ tục thôi học.
"Mày sao thế, mặt mũi cứ như vừa ăn phải cứt vậy." Vương Tử Khải hỏi.
"Lý Vi Vi chết rồi." Cao Dương đáp.
"Hả?!" Vương Tử Khải giật mình: "Sao lại chết?"
"Bị cướp, rồi bị giết..."
"Vãi chưởng! Đen thế." Vương Tử Khải tặc lưỡi: "Uổng công mấy hôm trước tao còn xúi mày tỏ tình với nó. Mà này, nó đồng ý chưa? Chắc chắn là từ chối rồi chứ gì, ha ha ha, cái loại mày làm sao có gái nào thích được!"
Cao Dương trợn trắng mắt: Cái thằng ngu này chẳng bao giờ nắm được trọng tâm.
"Người anh em, nén bi thương nhé." Vương Tử Khải vỗ vai Cao Dương với vẻ dửng dưng: "Nghĩ theo hướng tích cực đi, từ nay về sau mày không cần phải lo nó bị thằng khác cướp mất nữa."
"..." Cao Dương cố nhịn để không chửi thề.
"Chiều nay tan học anh đây lái xe đến đón mày, anh em mình leo rank đôi! Biến đau thương thành động lực, mùa này nhất định phải lên rank Bạc!" Vương Tử Khải hào hứng.
"Thôi, tối nay tao phải đến dự lễ tang của Lý Vi Vi rồi." Cao Dương nói.
"Đừng bảo là," Vương Tử Khải cố tình nhảy lùi ra sau một cách khoa trương, "Chẳng lẽ thằng ranh mày còn muốn nhân lúc xác còn nóng..."
"Cút!"
Cao Dương cạn lời, chỉ hận không thể đạp cho hắn một cước. Nhưng đó chính là Vương Tử Khải, đừng bao giờ mong nghe được một câu tiếng người từ miệng hắn.
"Gặp lại sau nhé!" Vương Tử Khải vỗ vỗ mông, vừa vẫy tay vừa chạy tót đi.
...
Bảy giờ tối. Quận Sơn Thanh. Nhà tang lễ.
Cao Dương cùng mười mấy bạn học đi theo giáo viên chủ nhiệm đến dự lễ tang của Lý Vi Vi.
Một mặt, Cao Dương thực sự có tình cảm với Lý Vi Vi, dù tối qua cô đã biến thành quái vật, nhưng hắn vẫn muốn đến tiễn cô đoạn đường cuối; mặt khác, hắn cũng rất tò mò, tại sao Lý Vi Vi sau khi chết lại không được hỏa táng ngay lập tức, điều này không hề phù hợp với những hiểu biết của hắn về thế giới này.
Linh đường u ám và trang nghiêm, di ảnh của Lý Vi Vi được đặt trên bàn thờ, cô gái trong ảnh nở nụ cười rạng rỡ. Thi thể được đặt bên trong chiếc quan tài kính trong suốt có hệ thống làm lạnh, xung quanh kết đầy hoa trắng.
Bố mẹ Lý Vi Vi mặc đồ tang đen đứng bên cạnh quan tài, liên tục cúi đầu đáp lễ những người đến viếng.
Người vợ khóc không ngừng, người chồng dìu lấy vợ, khuôn mặt hằn rõ vẻ bi thương tột cùng.Giáo viên chủ nhiệm dẫn vài học sinh lên thắp hương cho Lý Vi Vi, sau đó tiến tới bắt tay bố mẹ cô, rồi đi một vòng quanh quan tài kính, nghi thức tiễn biệt xem như kết thúc.
Cao Dương đi theo đoàn người. Khi đến gần cỗ quan tài lạnh lẽo, hắn nhìn kỹ thi thể Lý Vi Vi. Cô mặc áo liệm màu đen, khuôn mặt được trang điểm cẩn thận, trông cứ như đang ngủ say, chẳng khác gì lúc còn sống.
Nhưng cứ nghĩ đến việc chính cô gái này hôm qua suýt bóp nát đầu mình, nỗi sợ hãi lại dâng lên từ tận gan bàn chân, khiến hắn dựng tóc gáy.
Giáo viên chủ nhiệm bước tới trò chuyện với bố mẹ Lý Vi Vi. Cao Dương cảm thấy khát khô cả họng, hắn lảng khỏi đám đông, đi tới phòng nước bên hông linh đường để uống nước.
Đẩy cửa bước vào, Thanh Linh cũng ở đó.
Cao Dương không dám nhìn Thanh Linh, lẳng lặng đi rót nước, nhưng cô lại chủ động bước tới: "Cảnh sát có hỏi cậu gì không?"
"Không có gì."
"Kể hết cho tôi." Thanh Linh dùng giọng điệu ra lệnh.
Cao Dương nhìn quanh, xác nhận trong phòng nước không có ai, hắn lật bài ngửa: "Sao cô không diễn tiếp đi?"
Thanh Linh hơi sững lại: "Diễn gì?"
"Chuyện ban ngày ấy, chẳng phải cô diễn đạt lắm sao!" Cao Dương hơi bực mình.
Ánh mắt Thanh Linh khẽ lóe lên: "Cậu gặp con bé rồi à?"
"Ý cô là sao?"
"Nhân cách khác của tôi ấy."
Cao Dương giật mình, lập tức hiểu ra: "Ý cô là, cô có... hai nhân cách?"
"Phải."
Cao Dương im lặng.
Thanh Linh nhẹ nhàng đóng cửa phòng nước lại: "Muốn sống sót trong thế giới này, không tự lừa dối bản thân thì không được. Lâu dần, tôi sinh ra nhân cách thứ hai. Con bé là em gái tôi, tên Thanh Lăng. Phần lớn thời gian đều là tôi, nhưng thỉnh thoảng con bé không nghe lời mà tự chạy ra ngoài. Cái chết của Lý Vi Vi đả kích Thanh Lăng không nhỏ."
Cao Dương nhìn cô đầy cảnh giác: "Bây giờ tôi chẳng biết câu nào của cô là thật, câu nào là giả nữa."
"Sao cũng được."
"Cho tôi một lý do để tin cô đi."
"Lý do à?" Thanh Linh nhướng mày. Ngón tay phải đang cầm chiếc cốc giấy khẽ động, một lưỡi dao mỏng như cánh ve đột nhiên bay ra từ túi áo trước ngực cô, kề sát vào cổ Cao Dương.
"Tôi mà muốn giết cậu thì còn dễ hơn cả Lý Vi Vi, lý do này đủ chưa?"
"Đủ rồi..."
Còn rừng xanh thì lo gì thiếu củi đốt.
Cao Dương tóm tắt lại cuộc đối thoại với cảnh sát Hoàng.
Thanh Linh nghe xong liền rơi vào trầm tư.
"Cậu cũng lanh lợi đấy, không để lộ sơ hở gì."
"Chỉ là một ông cảnh sát thôi mà." Cao Dương cố tình nói: "Thì lộ sơ hở gì được chứ?"
Thanh Linh cười nhạt: "Xem ra cậu vẫn chưa hiểu rõ tình cảnh của mình. Cậu có biết thành phố này có bao nhiêu Thú không?"
"Bao nhiêu?"
"Tỷ lệ là một phần vạn."
"Cứ 10.000 người thì có 1 Thú, đúng là rất cao." Cao Dương nói.
"Không, là cứ 10.000 Thú mới có 1 con người."
"Cái gì?!" Cao Dương suýt hét lên: "Cô... đang đùa đấy à?"
"Không hề."
"Không thể nào!" Cao Dương không dám tin, chỉ thấy da đầu tê rần, chuyện này quá đỗi hoang đường.
"Đó là sự thật, giờ đã hiểu tình cảnh của mình chưa?"
"..." Tay Cao Dương run lẩy bẩy.
"Trường chúng ta có tôi và cậu là hai con người, đã coi như xác suất cực nhỏ rồi." Thanh Linh bước lên một bước, ánh mắt lạnh băng: "Còn về người nhà của cậu, bạn bè của cậu, hàng xóm của cậu, 99,99% những người cậu từng tiếp xúc trong cả cuộc đời này, nếu không có gì bất ngờ thì toàn bộ đều là Thú, đủ mọi loại Thú."Cao Dương chôn chân tại chỗ, nỗi sợ hãi hệt như một con rắn độc lạnh ngắt đang siết chặt lấy hắn.
Bà nội, bố, mẹ, em gái, thầy cô, bạn học, bạn bè... tất cả mọi người, rất có thể đều là Thú. Còn Cao Dương, kể từ khi xuyên không đến đây, đã sống chung với chúng suốt mười hai năm trời!
Dạ dày Cao Dương quặn lên, chỉ chực nôn mửa.
"Nói thật cho cậu biết, cậu là con người thứ ba mà tôi từng gặp tới giờ. Hai người kia đều mạnh hơn tôi, nhưng họ chết cả rồi."
Cao Dương vẫn cố vớt vát chút hy vọng mỏng manh: "Không thể nào, nếu quanh tôi toàn là Thú... thì tôi đã chết từ đời nào rồi."
"Bởi vì trước đây cậu chưa từng nhận ra sự tồn tại của chúng. Thú sẽ không làm hại con người chưa thức tỉnh, chúng chỉ giết người thức tỉnh, tức là những người như chúng ta."
"Tại sao?"
"Tôi cũng không rõ." Thanh Linh lắc đầu, "Dường như chúng có quy tắc riêng, thông tin tôi biết cũng rất hạn chế..."
"Hai cháu đang nói chuyện gì thế?"
Cao Dương và Thanh Linh giật bắn mình.
Cửa phòng nước bị đẩy ra, cảnh sát Hoàng đang đứng ngoài cửa, nở nụ cười tươi rói.
"Thứ gọi là Thú mà hai cháu vừa nhắc tới, là cái gì thế?"