Chương 4: [Dịch] Dị Thú Mê Thành

Thế tiến thoái lưỡng nan của tù nhân

Phiên bản dịch 11376 chữ

"Tới luôn?" Cao Dương hơi hoảng: "Tới cái gì cơ?"

Thanh Linh gập hai chân, đè hẳn lên người Cao Dương. Ánh trăng hắt lên xương quai xanh của cô tạo thành những vệt sáng lấp lánh, đẹp đến mê hồn.

Cô cười khẩy khinh miệt: "Còn chuyện gì được nữa, đừng có giả nai."

Cao Dương ngớ người.

Thanh Linh không nói nhiều, cô vuốt tóc rồi ghé sát mặt vào Cao Dương.

"Khoan đã!"

Cao Dương hét to. Hắn không phải kiểu người cổ hủ, bình thường cũng xem không ít phim người lớn. Nhưng tiến triển lúc này thực sự quá nhanh, nhanh đến mức nhìn kiểu gì cũng thấy sặc mùi âm mưu.

"Sao thế?"

"Nếu tôi có tội, pháp luật sẽ trừng trị tôi. Cô đừng hành hạ tôi kiểu này..."

"Cảnh giác gớm nhỉ." Thanh Linh nói.

Cao Dương thầm nghĩ, đây chẳng phải là phản ứng bình thường của con người sao?

Ba tiếng trước hắn suýt bị cô bạn thanh mai trúc mã tin tưởng nhất bóp nát đầu, giờ lại có một đại mỹ nữ hoàn toàn xa lạ đột nhiên ôm ấp ngả ngớn, hắn hoàn toàn có lý do để nghi ngờ đối phương đang muốn hành hạ mình đến chết.

"Thả lỏng đi." Giọng Thanh Linh bỗng trở nên dịu dàng.

"..."

"Nếu cậu thực sự ghét tôi, cứ việc tưởng tượng ra khuôn mặt của người khác cũng được." Thanh Linh đặt tay lên ngực Cao Dương, từ từ trượt xuống dưới.

"Hay là... thôi đi, hay chúng ta cứ bắt đầu từ việc làm bạn trước đã..."

Đột nhiên, Thanh Linh dừng tay.

Cao Dương vã mồ hôi hột, thở mạnh cũng không dám.

Thanh Linh đứng dậy bước xuống giường, mặc lại quần áo chỉnh tề: "Xong rồi."

Cao Dương mặt mày ngơ ngác. Hắn ngồi dậy, chợt phát hiện dưới gối mình thế mà lại giấu một con dao găm nhỏ nhắn, sắc lẹm.

Thanh Linh khẽ vung tay, con dao găm liền bay vút về lòng bàn tay cô. Những ngón tay thon dài xoay nhẹ, con dao chớp mắt đã biến mất không thấy tăm hơi.

"Vừa rồi... có phải cô định giết tôi không?" Cao Dương vẫn còn rùng mình sợ hãi.

"Còn tùy vào cậu." Thanh Linh đáp.

"Ý cô là sao? Nếu tôi không cưỡng lại được cám dỗ mà nảy sinh tà niệm với cô thì cô sẽ giết tôi à?" Cao Dương suy luận một cách logic: "Cho nên đây là một bài kiểm tra, tôi vượt qua được thì mới lấy được lòng tin của cô?"

"Sai bét." Thanh Linh quay lưng về phía Cao Dương, buộc lại mái tóc đuôi ngựa: "Cậu mà không có phản ứng thì mới bị giết."

"Tại sao?"

"Thú không có cơ quan sinh dục thực sự."

Cao Dương lập tức bừng tỉnh: "Hóa ra nãy giờ cô đang xác nhận thân phận của tôi!"

"Thứ cậu gặp hôm nay là Sân thú."

"Sân thú?"

"Thú có rất nhiều loại, Sân thú là một trong số đó. Tóm lại, chúng rất xảo quyệt, cực giỏi ngụy trang, có thể lấy giả làm thật." Thanh Linh nói, "Muốn sống sót trong thế giới này thì đừng tin bất kỳ ai."

"Vậy sao tôi tin cô là con người được?" Cao Dương hỏi vặn lại.

"Khá lắm, học nhanh đấy." Thanh Linh vẫn giữ khuôn mặt vô cảm, "Muốn xác nhận phụ nữ có phải Thú hay không thì phiền phức hơn nhiều, phải làm thật cơ."

"Ờ..."

Thanh Linh ném qua một chiếc lọ nhỏ: "Đây là thuốc đặc hiệu, dùng xong nhớ tiêu hủy đi, đừng để ai nhìn thấy."

Cao Dương đón lấy lọ thuốc, quan sát kỹ lưỡng. Trông nó chỉ như một lọ thuốc nước màu xanh bình thường, chẳng có gì đặc biệt.

Hắn giấu lọ thuốc vào trong chăn, lúc này hắn vẫn còn vô số câu hỏi muốn hỏi Thanh Linh.

Rốt cuộc Thú là thứ gì?

Tại sao chúng lại giết người?

Tình cảnh hiện tại của bản thân rốt cuộc ra sao?

Và thiên phú của Thanh Linh là gì? Nhìn qua có vẻ lợi hại hơn hắn rất nhiều.Làm sao để mình mạnh lên được nhỉ?

"Rầm!"

Cửa đột ngột bị đạp tung, cô em gái xông thẳng vào.

Cao Dương giật bắn mình, đang cởi trần vội bật dậy: "Không phải! Không phải như em thấy đâu..."

"Gì cơ?" Em gái ngơ ngác.

Cao Dương ngoảnh đầu lại, Thanh Linh đã biến mất tăm, chỉ còn rèm cửa đung đưa và một vệt trăng sáng vằng vặc rọi vào góc phòng.

Không phải chứ, chuồn nhanh thế?! Đúng kiểu ta ngạo nghễ đến rồi lại ngạo nghễ đi, ta cởi phăng tấm áo, chẳng mang theo một mảnh trinh tiết nào.

"Đáng ngờ lắm nha," em gái nhìn Cao Dương từ đầu đến chân, bỗng cười gian xảo: "Anh, không phải anh đang làm 'chuyện đó' đấy chứ?"

"Anh không có! Anh không phải! Đừng có nói bậy!" Cao Dương dở khóc dở cười, "Với lại, lần sau vào phòng gõ cửa trước được không hả?"

"Biết rồi mà!" Cô em gái bỗng cười xun xoe sáp lại gần, ôm chặt lấy tay Cao Dương: "Anh trai à, thương lượng chút chuyện nhé."

"Nói nghe xem."

Em gái lập tức rút điện thoại ra: "Anh xem này... bộ váy Lolita này, đẹp không?"

"Đẹ..." Cao Dương kịp phản ứng lại: "Em định làm gì?"

"Có bốn trăm chín mươi tám tệ thôi! Siêu rẻ luôn! Giờ mua còn tiết kiệm được hẳn một trăm chín mươi tám tệ đấy."

"Không mua thì tiết kiệm được hẳn bốn trăm chín mươi tám tệ."

"Còn mười một tháng nữa là đến sinh nhật em rồi!" Em gái bĩu môi, "Anh không thể coi như tặng quà sinh nhật sớm cho em được à?"

"Còn bảy mươi năm nữa là anh chết rồi, em không thể coi như bây giờ anh đã chết luôn rồi được à?"

"Anh không quan tâm em! Anh không thương em! Người như anh không xứng làm anh trai!" Em gái la toáng lên: "Em sẽ mách bố mẹ tối nay anh ra ngoài đàn đúm bậy bạ, về nhà máu me đầy mặt!"

"Rồi rồi rồi!" Cao Dương lập tức hoảng hốt, hắn cầm điện thoại, cắn răng trích mấy trăm tệ từ tiền sinh hoạt phí tháng sau chuyển cho em gái. So với việc xót tiền, ưu tiên hàng đầu bây giờ là dẹp yên chuyện này đã.

"Anh trai là tuyệt nhất! Chụt~ Em thương anh nhất trần đời!"

Cô em gái cầm điện thoại hớn hở chạy biến.

Cao Dương nhìn em gái vui vẻ khép cửa lại, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

...

Thuốc đặc hiệu Thanh Linh đưa cực kỳ hiệu nghiệm. Sáng hôm sau tỉnh dậy, vết thương đã lành gần hết, chỉ còn lại vài vệt đỏ mờ mờ, trông như vết gãi do muỗi đốt.

Cao Dương ăn sáng xong thì đến trường.

Trong lớp, chỗ ngồi của Lý Vi Vi vẫn trống không.

Lồng ngực Cao Dương trống rỗng, từng cơn đau nhói âm ỉ truyền đến như bị ai khoét mất một mảng.

Hắn nhớ lại những kỷ niệm từng chút một bên Lý Vi Vi suốt mười hai năm qua: cùng nhau đi học, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau làm bài tập, vài đêm giao thừa còn cùng nhau đốt pháo hoa, lần đầu tiên thấy cô cười, thấy cô khóc, thấy cô tức giận... Mọi thứ thân thuộc và tươi đẹp ấy đều đã bị con "Thú" đêm qua xé nát.

Cao Dương ước gì thứ mình phải đối mặt là hai sinh vật riêng biệt: một bên là cô gái loài người ngây thơ tốt đẹp, một bên là con quái thú hung ác tà môn. Thế nhưng, hai thứ đó lại là một.

Cao Dương không tài nào chấp nhận nổi.

Mãi cho đến khi hết tiết tự học buổi sáng, chỗ ngồi của Lý Vi Vi vẫn trống không. Mấy nữ sinh trong lớp bắt đầu xì xào bàn tán, chắc hẳn đã biết chuyện Lý Vi Vi xảy ra chuyện.

Cả đêm qua Cao Dương gần như không ngủ, hắn có quá nhiều điều muốn hỏi Thanh Linh.

Không ngờ vừa hết tiết tự học, Thanh Linh đã chủ động bước tới, lớn giọng chất vấn trước mặt những bạn học khác: "Cao Dương, Lý Vi Vi đâu rồi?"

Cao Dương sững người: Tình huống gì đây, đang diễn kịch à?"Tớ không biết." Cao Dương đáp.

"Không biết?! Hôm qua cậu ấy đi cùng cậu cơ mà?"

"Ừ, tối đến bọn tớ ai về nhà nấy..."

"Thế là sao nhỉ? Gọi điện không nghe, nhắn WeChat không trả lời, học cũng không đi." Thanh Linh cau mày, có vẻ bực bội, thấy không hỏi thêm được gì liền quay ngoắt bỏ đi.

Tiết đầu là môn Toán, giáo viên dạy Toán cũng là thầy chủ nhiệm.

Thầy chủ nhiệm bước vào với vẻ mặt nặng nề, đặt sách giáo khoa lên bục giảng, đẩy đẩy gọng kính cận dày cộp trên sống mũi tẹt.

"Các em, trước khi vào bài mới, thầy có chuyện này muốn thông báo với cả lớp."

"Bạn Lý Vi Vi lớp ta, tối qua... đã bị sát hại rồi."

Cả lớp lập tức ồ lên xôn xao.

"Cái gì cơ?!" Thanh Linh kích động đứng bật dậy.

Cao Dương sững người, bỗng thấy khâm phục sát đất: Đời đúng là một vở kịch, ăn nhau ở kỹ năng diễn xuất cả.

Thanh Linh và Lý Vi Vi gần như ngày nào cũng dính lấy nhau, thân thiết như vậy thì phản ứng này là hoàn toàn bình thường. Điều này cũng nhắc nhở Cao Dương, với tư cách là thanh mai trúc mã, thái độ nãy giờ của hắn lại quá đỗi bất thường.

Cao Dương vội vàng đứng dậy, làm ra vẻ bàng hoàng xen lẫn khó tin: "Không thể nào! Chiều hôm qua em vẫn còn gặp cậu ấy mà!"

"Em ấy bị hại trên đường về nhà lúc nửa đêm, bước đầu xác định là do cướp của giết người, bị đâm trúng ngực, tử vong tại chỗ..." Thầy chủ nhiệm thở dài, "Thầy cũng chỉ biết có bấy nhiêu thôi."

"Trời ơi! Sao lại thế được?"

"Tội nghiệp quá, không ngờ chuyện này lại xảy ra với cậu ấy."

"Bắt được hung thủ nhất định phải tử hình!"

"Hu hu hu..."

Mấy nam sinh thầm thích Lý Vi Vi tức giận sôi máu, kích động gào lên, vài nữ sinh chơi thân với cô thì lập tức đỏ hoe mắt, thút thít khóc.

"Các em, chuyện của Lý Vi Vi, thầy cũng rất đau lòng và tức giận."

"Cảnh sát đang dốc toàn lực truy bắt, nhất định sẽ đưa hung thủ ra đền tội trước pháp luật!"

"Em nào muốn đến viếng và nhìn mặt Lý Vi Vi lần cuối, tối nay có thể cùng thầy tới nhà tang lễ..."

"Bây giờ, cả lớp hãy ổn định lại tâm trạng để tiếp tục học nào."

Thầy giáo lật sách ra, bỗng nhớ ra điều gì: "Thanh Linh, Cao Dương, hai em qua văn phòng thầy một chuyến."

Cao Dương cảnh giác hỏi: "Có việc gì vậy thầy?"

"Cảnh sát đến rồi, hai em chỉ cần phối hợp trả lời họ vài câu hỏi là được."

Thanh Linh đỏ hoe mắt, đi đầu lao ra khỏi lớp như thể nóng lòng muốn gặp cảnh sát lắm, Cao Dương cũng vội vàng bước theo sau.

Hai người một trước một sau đi dọc hành lang. Cao Dương đi phía sau, xác nhận xung quanh không có ai mới rảo bước đuổi kịp Thanh Linh: "Chúng ta khớp lời khai trước đã."

"Khớp lời khai gì?" Thanh Linh ngoảnh đầu lại, ánh mắt vừa đau buồn vừa tức giận.

"Chuyện của Lý Vi Vi."

Thanh Linh thoáng ngẩn ra, rồi bất ngờ túm chặt lấy cổ áo Cao Dương: "Cậu quả nhiên biết gì đó! Có phải cậu giết người không?"

"Hả?" Cao Dương ngớ người.

Lại diễn cái trò gì nữa đây? Diễn kịch đến nghiện rồi à?

"Lúc nào rồi mà cậu còn diễn nữa!" Cao Dương gắt.

"Ai thèm diễn kịch với cậu!" Vẻ mặt Thanh Linh vô cùng nghiêm túc, "Cậu quả nhiên rất đáng ngờ, tối qua tại sao cậu không đưa Lý Vi Vi về nhà? Tại sao Lý Vi Vi lại bị hại? Tôi thấy tám chín phần mười là có liên quan đến cậu!"

Khoan đã! Đâu có giống kịch bản đâu!

Thanh Linh này rốt cuộc đang giở trò gì thế?

"Nói đi chứ! Chẳng phải cậu vẫn luôn muốn theo đuổi Lý Vi Vi sao? Lý Vi Vi không thích cậu, từ chối cậu, nên cậu ôm hận trong lòng rồi giết cậu ấy đúng không?" Thanh Linh hùng hổ ép hỏi.Đầu óc Cao Dương hoạt động hết công suất, hiện tại chỉ có hai khả năng:

Một là, Thanh Linh trước mặt không phải Thanh Linh của tối hôm qua, nhưng khả năng này cực kỳ thấp;

Hai là, Thanh Linh vẫn đang diễn kịch, cô quyết định bán đứng hắn để tự bảo vệ mình. Hôm qua cô từng nói, đừng tin bất kỳ ai.

"Tớ không biết cậu đang nói gì." Cao Dương cúi đầu, lách qua người Thanh Linh. Nói nhiều sai nhiều, hắn quyết định ngậm miệng.

"Đừng có giả vờ nữa! Tôi sẽ bảo cảnh sát điều tra cậu cho đàng hoàng! Nếu cậu là kẻ giết người, tôi tuyệt đối không tha cho cậu đâu!" Thanh Linh tức giận xông thẳng vào văn phòng.

Cao Dương vừa định bước theo thì một bóng người cao lớn vươn tay chặn hắn lại.

Cao Dương ngẩng đầu lên. Đó là một người đàn ông mặc cảnh phục, khoảng ngoài ba mươi tuổi, để đầu đinh gọn gàng, cằm vuông, gương mặt góc cạnh rõ ràng, ánh mắt sắc sảo và lão luyện.

"Chú là... cảnh sát Hoàng?"

"Haha, lại gặp nhau rồi." Cảnh sát Hoàng mỉm cười, nhưng ánh mắt lại lạnh tanh.

Đêm khuya ba ngày trước, viên cảnh sát nổ súng bắn chết "kẻ tâm thần" để "cứu" Cao Dương, chính là ông - Hoàng Kỳ, cảnh sát Hoàng.

Cảnh sát Hoàng vỗ vỗ vai Cao Dương: "Cháu đi cùng chú sang văn phòng khác."

Tim Cao Dương giật thót: Xong đời, tình thế tiến thoái lưỡng nan của tù nhân.

Bạn đang đọc [Dịch] Dị Thú Mê Thành của Peng Pai

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    9h ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!