Vương Toàn tỏ vẻ khinh bỉ Bạch Ngân ra mặt.
Hắn cảm thấy thành kiến của mình với tên này quả thực chẳng sai đi đâu được.
Tên kỵ sĩ bề ngoài trông có vẻ quang minh chính đại này, giới hạn đạo đức mẹ nó linh hoạt vãi chưởng.
Mở miệng ra là nói năng hùng hồn, đầy vẻ chính nghĩa, nhưng chung quy lại chẳng phải cũng chỉ vì cái thẻ bài Bạch Long kia mà đi nịnh nọt anh em của hắn sao.
Cơ mà, Vương Toàn lại thấy rất sướng, ừm, cực kỳ sướng.
"Loài người kia, ngươi chọc giận ta rồi đấy!"
Mặc Ân giận điên người. Nó luôn tự xưng là đứa con của biển cả, cao quý hơn hẳn cái giống loài thấp kém, ti tiện như con người.
Thế mà tên nhân loại thấp kém trước mắt này lại dám gọi nó là ma vật dị đoan à?
Được, được lắm!
"Đại dương hỡi, hãy cuộn trào đi!"
Mặc Ân giơ cao cây đinh ba, ma lực màu lam bắt đầu tuôn trào.
Ào ào~ Rào rào!
Tiếng sóng vỗ vang lên không ngớt. Là tộc nhân ngư, chúng trời sinh đã thân cận với biển cả, năng lực điều khiển nước có thể xếp vào hàng xuất sắc trong tất cả các chủng tộc đại dương.
Cho dù Mặc Ân chỉ là một nhân ngư có huyết thống không thuần khiết đi chăng nữa.
"Hừ! Ba cái ma pháp hệ Thủy cỏn con!" Bạch Ngân hừ lạnh một tiếng: "Nhân danh Thánh kiếm!"
"Bất cứ dị đoan tà ác, xấu xí nào, ta cũng sẽ đích thân kết liễu!"
Kỵ sĩ giáp vàng hai tay cầm thanh đại kiếm bí ngân, lao thẳng về phía con nhân ngư tà ác kia với khí thế không thể cản phá.
Lam Liên Hoa nhanh tay buff liên tiếp ba hiệu ứng "Kiên Cố", "Phá Ma", "Tật Trì" lên người Bạch Ngân.
Ừm, ma pháp hỗ trợ của cô ngày càng thuần thục rồi, đây đều là thành quả cày cuốc suốt thời gian qua.
Được Lam Liên Hoa buff liên tục, khí thế của Bạch Ngân tăng vọt thấy rõ.
"Bạch Ngân, ra tay nhẹ chút nhé." Cổ Tân lên tiếng nhắc nhở.
"Yên tâm đi các hạ, cứ tin ở tôi." Bạch Ngân không thèm ngoảnh đầu lại.
"Đàn em Bạch Ngân hăng hái thật đấy."
Lưu Khởi Vọng mỉm cười, giọng điệu vô cùng ôn hòa.
"Xì, cái gã này, dám coi thường ma pháp hệ Thủy cơ đấy." Lúc này Vương Toàn đang rất khó chịu, vì tên kỵ sĩ vô liêm sỉ kia vừa mới thốt ra mấy chữ "ba cái ma pháp hệ Thủy cỏn con".
"Nếu tôi nhớ không nhầm thì Vương Toàn à, cậu cũng từng bảo ma pháp hệ Thủy toàn là rác rưởi mà." Lam Liên Hoa liếc xéo Vương Toàn.
"Thì ma pháp hệ Thủy vốn là rác rưởi thật, nhưng thế sao mà giống nhau được?"
Vương Toàn gân cổ lên cãi. Kẻ cuồng ma pháp uy lực khủng như hắn đến ma pháp hệ Băng của chính mình còn chẳng ưng, nói gì đến hệ Thủy.
Nhưng thế sao mà giống nhau được?
Tôi có thể chê ma pháp hệ Thủy cùi bắp, nhưng Bạch Ngân cậu lấy tư cách gì mà chê?
Cái đồ tiêu chuẩn kép hết thuốc chữa nhà cậu!
Lam Liên Hoa điên cuồng chửi thầm trong bụng. Cô nhìn thấu rồi, cái tên Vương Toàn này đích thị là một chúa tiêu chuẩn kép chính hiệu.
"Để Bạch Ngân lên một mình có sao không đấy? Đối phương có tận ba nhân ngư lận mà."
Lam Liên Hoa sáng suốt chuyển chủ đề, vì cô thừa hiểu, nói đạo lý với Vương Toàn là chuyện hoàn toàn vô ích.
"Không cần lo đâu, đàn em Bạch Ngân rất mạnh." Lưu Khởi Vọng vẫn giữ nụ cười ôn hòa.
"Hừ, nếu đến ba con nhân ngư xấu ma chê quỷ hờn đó mà cũng không xử lý nổi thì Bạch Ngân vác xác về quê cày ruộng cho xong, làm kỵ sĩ làm quái gì nữa."
Vương Toàn hừ mũi, vì thực lực của ba con nhân ngư này vốn chẳng mạnh mẽ gì.Kẻ duy nhất tạm coi được chỉ có tên Mặc Ân mặc giáp kia, nhưng cũng chỉ ở mức nhị giai mà thôi.
Còn Lạc Lạc với con nhân ngư kia thì đúng là chướng mắt, chẳng buồn nhìn.
"Lỡ có chuyện gì, tôi sẽ ra tay."
Lưu Khởi Vọng nói thêm một câu, tay gã vẫn luôn đặt sẵn trên chuôi kiếm.
Tình hình chiến đấu quả thực đúng như bọn họ dự đoán, Bạch Ngân sau khi được Lam Liên Hoa buff bùa lợi liền mạnh mẽ chẳng khác nào chiến thần.
Nước biển do nhân ngư Mặc Ân điều khiển hoàn toàn vô dụng trước thanh đại kiếm bí ngân của Bạch Ngân.
Từng đợt sóng ập tới đều bị chém toạc dễ dàng. Lúc áp sát thì càng khỏi phải bàn, ngay cả cây tam xoa kích của Mặc Ân cũng bị đại kiếm bí ngân chém gãy ngọt xớt.
Còn Lạc Lạc cùng con nhân ngư kia thì bị Bạch Ngân đá văng ra đất, sau đó bị xách cổ như diều hâu quắp gà con rồi ném thẳng lên bờ.
"Sao lại mạnh thế này?!"
Lúc này Mặc Ân vô cùng thảm hại, hai mắt nó đều bị Bạch Ngân thụi cho mỗi bên một quả, giờ đã sưng vù, tím ngắt như mắt gấu trúc.
"Thưa các hạ, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ." Bắt gọn ba con nhân ngư xong, Bạch Ngân nghiêm trang nói.
"Vất vả cho anh rồi." Thú thật, Cổ Tân có hơi không quen với sự "nhiệt tình" này của Bạch Ngân.
"Với cái trình độ này của các ngươi, hèn chi ngày trước đánh không lại cả một đám hải tặc."
Nói xong, Cổ Tân nhìn về phía ba con nhân ngư, chép miệng cảm thán.
"Theo lý mà nói, tộc nhân ngư dẫu sao cũng là chủng tộc có cấp bậc huyết thống không hề thấp, các ngươi yếu đến mức này thì đúng là quá đáng rồi đấy."
"Tên con người kia!"
Bị chế giễu thẳng mặt như vậy, Mặc Ân tức đến đỏ bừng cả mặt.
"Đừng có đắc ý! Lũ con người hạ đẳng kia, đợi Nữ Vương bệ hạ tới nơi, các ngươi đều phải chết hết! Đến lúc đó, ta sẽ đem xác các ngươi đi ném cho cá ăn!"
Mặc Ân điên tiết gào lên.
"IQ đúng là không cao thật."
Cổ Tân nghe vậy không khỏi thở dài. Hắn nhận ra rồi, đám nhân ngư này tuy nhìn bề ngoài có vẻ khá thông minh.
Nhưng rõ ràng, đó chỉ là cái mã bề ngoài mà thôi.
Rơi vào tình cảnh này rồi mà nó vẫn còn dám buông lời đe dọa cay nghiệt, chẳng phải là quá mù mờ về thời cuộc sao?
Không nhìn rõ tình hình, ngay cả giả vờ luồn cúi để kéo dài thời gian cũng chẳng biết.
"A Vọng, phiền cậu một chút được không? Con nhân ngư này ngu quá, làm bệnh ghét kẻ ngu của tôi sắp tái phát rồi."
Cổ Tân đã lười nói chuyện với cái loại ngu xuẩn này rồi.
"Rất sẵn lòng."
Lưu Khởi Vọng khẽ cười, trường kiếm bên hông lập tức tuốt vỏ.
Ánh kiếm lạnh lẽo lóe lên, một vệt máu bất ngờ hiện ra trên cổ họng Mặc Ân. Con nhân ngư vốn đang định tiếp tục gào thét chỉ kịp ú ớ vài tiếng trong cổ họng rồi từ từ ngã gục xuống đất.
Một kiếm cắt ngang cổ họng, Cổ Tân rất thích cách hạ sát này của Lưu Khởi Vọng.
Vừa có thể lấy mạng chỉ bằng một đòn, lại không gây tổn hại quá nhiều đến cơ thể mục tiêu.
Đổi lại là thanh đại kiếm của Bạch Ngân thì rất khó làm được hoàn hảo như vậy.
"Thống lĩnh Mặc Ân!"
Lạc Lạc cùng con nhân ngư còn lại thấy vậy liền kinh hoàng hét toáng lên.
"Suỵt, bé mồm thôi, ồn ào quá đấy."
Cổ Tân đưa tay lên miệng ra hiệu im lặng với hai con nhân ngư.
Hai con nhân ngư vội vàng ngậm miệng lại, sợ hãi nhìn Cổ Tân hệt như đang nhìn một con ác quỷ.
"Lạc Lạc, Nhân Ngư Nữ Vương của các ngươi bao giờ mới tới?"
Cổ Tân nhìn Mặc Ân đang không ngừng ứa máu xanh lam ở cổ họng, trầm ngâm một lát rồi quyết định đợi nó chảy hết máu xong mới cất vào không gian quyển trục.
"Nữ Vương bệ hạ cảm ứng được khí tức của Thánh Thạch nên bảo bọn tôi tới trước để dò la tin tức, chắc ngài ấy sẽ đích thân tới đây nhanh thôi." Lạc Lạc yếu ớt đáp."Thế thì tốt. Nhân tiện hỏi luôn, tộc nhân ngư các người đại khái còn lại khoảng bao nhiêu người?"
"..."
"Ngoan ngoãn khai ra có được không nào?" Thấy Lạc Lạc im lặng, Cổ Tân nở một nụ cười thân thiện.
"Trong trận chiến hai mươi năm trước, số lượng tộc nhân của chúng tôi đã sụt giảm nặng nề. Hơn nữa, việc Thánh Thạch thất lạc càng khiến chúng tôi khó lòng sinh tồn."
"Tính đến hiện tại, cả tộc chúng tôi tổng cộng chỉ còn vỏn vẹn bảy người."
Dưới áp lực đáng sợ đó, Lạc Lạc đành phải ngoan ngoãn trả lời câu hỏi của Cổ Tân.
"Ít thế cơ à?"
Nghe vậy, Cổ Tân hơi sững người. Hắn hoàn toàn không ngờ tới việc chỉ còn lại đúng bảy con nhân ngư.
Vốn dĩ hắn còn tính đem mấy con nhân ngư ác độc đi luyện hóa, số còn lại ngoan ngoãn, biết điều thì giữ lại nuôi trong sân nhà, ngày thường rảnh rỗi có thể bắt hát hò, ngắm nghía cho bổ mắt.
Nhưng giờ xem ra, ý tưởng này hơi khó thực hiện rồi đây.
Dù sao thì nhìn chất lượng của ba con nhân ngư trước mắt này, thật sự là khó mà ngấm nổi.