Cổ Tân bật cười nhẹ nhõm.
Hắn ngày đêm trông ngóng mỹ nhân ngư, kết quả mò đến đây lại là mấy cái thứ có độ giống người còn chẳng bằng con á nhân tộc sói kia.
"Ngươi là Lạc Lạc? Chắc chưa vậy?" Lam Liên Hoa cực kỳ sốc.
"Đúng vậy."
Lạc Lạc trầm giọng đáp, tính cách của nó có vẻ khá điềm tĩnh.
"Vậy ngươi có biết Tra Thụy không?"
Lam Liên Hoa hỏi câu này xong, trời đất ơi! Lúc này cô thật sự cạn lời không chịu nổi.
Hồi nãy cô còn thật lòng cảm động trước sự si tình và hai mươi năm chờ đợi của Tra Thụy đấy nhé!
Kết quả bây giờ lại cho cô biết Lạc Lạc trông như cái dạng này. Đương nhiên, thế cũng thôi đi, nhưng mẹ kiếp nó lại là một con nhân ngư đực, thậm chí còn có cả cơ bụng nữa chứ!
Lam Liên Hoa lúc này cảm thấy đầu óc cứ ong ong cả lên.
"Tra Thụy?"
Nghe vậy, đôi mắt vốn điềm tĩnh của con nhân ngư đực tên Lạc Lạc - kẻ chỉ mang ba phần dáng vẻ con người - bỗng lóe lên tia sáng cực kỳ nguy hiểm.
"Cái thằng súc sinh trời đánh đó, thế mà hắn vẫn chưa chết sao?!"
Lạc Lạc nghiến răng nghiến lợi, câu nói gần như rít ra từ kẽ răng.
"Mẹ kiếp! Nguyệt Thần chứng giám, tại sao hắn vẫn chưa chết cơ chứ!"
Lam Liên Hoa: Σ(゚∀゚ノ)ノ
Tình huống gì thế này?
"Tra Thụy nói hai người từng là người yêu?" Lam Liên Hoa dè dặt hỏi.
"Người yêu? Hắn nói thế sao? Ha ha ha ha!"
Lạc Lạc giận quá hóa cười, trong giọng điệu vừa uất ức, lại vừa oán hận ngút ngàn.
"Năm đó ta mới tám tuổi, bị mắc cạn trên bờ biển, sau đó bị thằng súc sinh kia nhặt được rồi mang về nhà."
Lạc Lạc kể lại bi kịch trong quá khứ, đôi mắt cá nhỏ như hạt đậu xanh rưng rưng ngấn lệ.
"Vì tò mò về loài người nên ta không hề kháng cự, ai ngờ đến tối hôm đó, hắn... hắn..."
Nói đến đây, con nhân ngư đực sáu múi Lạc Lạc khóc nấc lên không thành tiếng.
"Hắn thế mà lại cưỡng bức làm nhục ta! Thậm chí còn bắt ta nuốt 'bánh su kem' của hắn nữa!"
Vãi cả chưởng!
Nghe vậy, đám Vương Toàn trợn mắt há hốc mồm, ngay cả Cổ Tân cũng sững sờ nhìn con nhân ngư tên Lạc Lạc này.
Khoan đã người anh em, gã Tra Thụy kia, mẹ nó chứ gã...
Cổ Tân sốc toàn tập, hóa ra gã Tra Thụy kia mới là kẻ có vấn đề, cái thể loại nhân ngư chỉ có ba phần giống người thế này mà mẹ nó gã cũng húp được sao?
Đã thế hai mươi năm trước, con Lạc Lạc này mới có tám tuổi thôi đấy!
Khóe miệng Lam Liên Hoa giật giật, ngậm chặt miệng không thốt nên lời, cô bắt đầu thấy trầm cảm luôn rồi.
"Hai mươi năm rồi! Tròn hai mươi năm rồi! Cái thứ súc sinh đó cứ như cơn ác mộng ám ảnh ta, một thằng người khốn nạn như hắn, tại sao vẫn còn sống nhăn răng ra đấy! Hắn ..."
Lạc Lạc không ngừng chửi rủa, lời lẽ cực kỳ thô tục.
Nhưng Cổ Tân lại gật gù đồng tình, lúc này hắn chẳng còn lấy một giọt đồng cảm nào với Tra Thụy nữa, gã ta rõ ràng là một tên biến thái chính cống!
Gã thế mà lại thích "chịch" cá.
Nhưng mà...
"Vậy chuyện Tra Thụy bảo đã thả ngươi về lại biển khơi là sao?"
Cổ Tân tò mò hỏi.
"... Đúng vậy, chính hắn đã thả ta về biển. Thánh Thạch bị mất, ta không thể sống sót ở thế giới bên ngoài."
Lạc Lạc trầm ngâm một lát, không hề phủ nhận.
Mẹ kiếp, thế mà lại là tình yêu đích thực à?
Cổ Tân tặc lưỡi liên tục, nếu xét từ việc Tra Thụy phóng sinh Lạc Lạc, chẳng lẽ gã thật sự yêu Lạc Lạc sao?Nhưng... thế này mà cũng coi là bình thường được sao?
"Hừ, loài người, đúng là cái giống loài tham lam, vô liêm sỉ và bẩn thỉu."
Con nhân ngư cầm đầu hừ lạnh, nhìn chằm chằm nhóm Cổ Tân với ánh mắt đầy ác ý.
"Năm xưa, chính loài người các ngươi đã cướp đi Thánh Thạch, tàn sát vô số đồng bào của chúng ta, khiến chúng ta phải lẩn trốn trong San Hô Cung dưới đáy biển sâu."
"Nay Thánh Thạch lại xuất hiện, đây chính là tín hiệu cho sự trỗi dậy của tộc nhân ngư chúng ta!"
"Nhân loại, mau giao Thánh Thạch ra đây! Nữ vương bệ hạ của tộc ta đang trên đường tới rồi, ta khuyên các ngươi tốt nhất nên bỏ ý định chống cự đi!"
Con nhân ngư mặc giáp cất giọng ngạo mạn, rõ ràng nó chẳng hề coi nhóm Cổ Tân ra gì.
"Nữ vương?" Cổ Tân nhướng mày, trong lòng lại dấy lên chút hy vọng.
Nhân Ngư nữ vương sao?
"Đại Cổ, tao thấy có thể nán lại đợi một chút, biết đâu vị Nhân Ngư nữ vương kia lại là mỹ nhân ngư thật đấy."
Vương Toàn ghé tai Cổ Tân nói nhỏ. Ba cái đứa có độ giống người thấp lè tè này cùng lắm chỉ được coi là ngư nhân mà thôi.
Cơ mà vị Nữ vương kia thì vẫn đáng để trông đợi một phen.
Vương Toàn quá hiểu Cổ Tân, cậu bạn mình lặn lội tới bí cảnh này chẳng phải là vì mỹ nhân ngư hay sao.
"Thánh Thạch mà mày nói, có phải là thứ này không?"
Cổ Tân gật đầu, sau đó lấy khối đá hình trăng khuyết ra.
Dưới ánh trăng chiếu rọi, khối nguyệt thạch này tỏa ra ánh bạc trong trẻo lạnh lẽo, trông vô cùng phi phàm.
"Thánh Thạch!!"
Nhìn thấy vật này, vẻ mặt cả ba con nhân ngư đều trở nên cực kỳ kích động.
"Nhân loại! Đưa Thánh Thạch cho ta!"
Con nhân ngư cầm đầu lúc này hưng phấn lạ thường, trong mắt ngập tràn vẻ tham lam thèm thuồng.
"Xin lỗi nhé, không cho đâu." Cổ Tân cất khối nguyệt thạch đi, híp mắt cười nhìn con nhân ngư mặc giáp.
"Ngươi nói cái gì?"
"Đây là chiến lợi phẩm tao phải vất vả lắm mới lấy được từ tay đám ma vật hệ bất tử kia, mày bảo đưa là đưa chắc? Mày tính là cái thá gì?"
Cổ Tân tặc lưỡi, cười như không cười.
"Khốn kiếp!"
Con nhân ngư mặc giáp giận sôi máu, giơ thẳng chiếc tam xoa kích lên.
"Cáu rồi à? Nói thật nhé, cái loại chỉ có ba phần giống người, mức độ nhân hóa thấp kém như mày chẳng có tư cách gì mà khè tao đâu."
Cổ Tân chép miệng. Hắn chẳng hề thích mấy con nhân ngư xấu xí trước mắt này chút nào, dù biết ngoại hình là do trời sinh.
Nhưng rõ ràng, lũ nhân ngư này vừa ngạo mạn lại vừa vô lễ, ấn tượng ban đầu của Cổ Tân về chúng vốn đã chẳng tốt đẹp gì.
"Tên nhân loại đáng chết! Ngươi chọc giận ta rồi đấy!"
Con nhân ngư cầm đầu giận tím mặt. Nó vung vẩy chiếc tam xoa kích, nước biển xung quanh cũng cuộn trào theo từng động tác của nó.
"Thống lĩnh Mặc Ân! Nữ vương bệ hạ đã căn dặn, trước khi người tới, chúng ta không được manh động!" Lạc Lạc vội vàng lên tiếng can ngăn.
"Tránh ra! Loài người là lũ sinh vật tà ác và ích kỷ, bọn chúng tuyệt đối sẽ không trả lại Thánh Thạch đâu. Ta phải tự tay đoạt lại nền tảng sinh tồn của chúng ta!"
Mặc Ân hất văng Lạc Lạc sang một bên, vung mạnh chiếc tam xoa kích vào không trung. Một cột nước khổng lồ lập tức cuộn trào ập tới, nhắm thẳng vào Cổ Tân.
Thế nhưng, cột nước còn chưa kịp chạm đến trước mặt Cổ Tân, một luồng kiếm quang màu bạc sáng loáng đã chém nó đứt làm đôi.
Bạch Ngân kỵ sĩ khoác trên mình bộ hoàng kim khải giáp, tay cầm bí ngân đại kiếm, uy phong lẫm liệt chắn trước người Cổ Tân. Khuôn mặt tuấn tú toát lên vẻ uy nghiêm, không giận mà uy.
"Lũ ngư nhân ma vật tà ác, xấu xí, tham lam và dơ bẩn các ngươi, lại dám cả gan làm hại các hạ!""Vì Nữ thần! Vì chính nghĩa! Vì Bạch Long! Ta nhất định phải trừng trị các ngươi!"
Bạch Ngân kỵ sĩ dõng dạc tuyên bố, giọng nói vang rền.
Bạch Ngân không phải kiểu kỵ sĩ chỉ biết cắm đầu phòng ngự như Mông Tu, trình múa đại kiếm của hắn thực sự rất đỉnh.
Mà vừa khéo, hắn lại mới có được một thanh bí ngân đại kiếm mới toanh.
"Ngươi dám bảo chúng ta là ma vật sao? Chúng ta là tộc nhân ngư cao quý, là con cái của biển cả đấy!"
Ma Ân nhân ngư tức phát điên.
"Hừ! Ta không thèm công nhận!" Bạch Ngân hếch mặt lên, vênh váo bác bỏ: "Dám cả gan tấn công các hạ cao quý và chính nghĩa, các ngươi chính là lũ ma vật dị đoan tà ác!"
Khá lắm!!
Lưu Khởi Vọng và Lam Liên Hoa hoàn toàn cạn lời.
Cổ Tân dùng ánh mắt kỳ quặc nhìn chằm chằm vào cái bóng lưng ngập tràn cảm giác an toàn của Bạch Ngân.
Còn Vương Toàn, hắn nhổ toẹt một cái về phía tên kỵ sĩ nào đó.
"Mẹ kiếp, đồ liếm cẩu, đúng là vứt hết cả liêm sỉ rồi."