“Phế vật! Xông vào đừng dừng lại! Đừng để Chiết quân chạy thoát! Kẻ nào còn dám chùn bước, giết không tha!”
Từ Hải ở phía sau đại quân, thấy có Oa khấu chùn bước trước rừng cây, mặc cho Chiết quân chui vào rừng biến mất, không kìm được mà chửi ầm lên, ra lệnh cho Oa khấu xông vào rừng, tiếp tục truy kích Chiết quân.
“Từ huynh, Phùng lâm mạc nhập, chẳng lẽ ngươi không sợ Chiết quân đặt bẫy mai phục trong rừng sao?” Ma Diệp thấy vậy vội vàng nhắc nhở.
“Ma huynh lo xa rồi. Thứ nhất, vừa rồi ta đã cẩn thận quan sát hành tung của Chiết quân, sau khi vào rừng, đường chạy trốn của chúng không có lộ trình cụ thể, mà tán loạn chạy trốn về phía Bắc. Có thể thấy trong rừng không có cạm bẫy, nếu có cạm bẫy thì cũng đã bị Chiết quân chạy phía trước giẫm phải rồi. Thứ hai, Chiết quân binh lực chưa tới nghìn người, quân ta tuy tổn thất nặng nề nhưng vẫn còn hơn vạn người. Muốn mai phục quân ta, ít nhất phải có hơn vạn người mới được. Chút binh mã này của Chiết quân làm sao mai phục được quân ta?! Cho dù quân thủ thành Tô Châu dốc toàn lực ra cũng không đủ để mai phục quân ta. Ha ha, ta còn mong quân thủ thành Tô Châu dốc toàn lực ra, như vậy còn có thể chuyển bại thành thắng!”