Chẳng mấy chốc, bọn Hắc Ngưu đã vớt được khúc trầm mộc lên. So với khúc ô trầm mộc trước đó, khúc này còn to hơn nhiều.
"Ha ha ha, khúc này còn to hơn khúc của bọn Hắc Đằng, vận may của bọn ta còn hơn cả chúng. Lần này đến lượt bọn Hắc Đằng phải ghen tị với bọn ta rồi, ha ha ha, đương nhiên những kẻ khác sẽ càng ghen tị với bọn ta hơn."
Hai mắt Hắc Ngưu sáng rực, hưng phấn vỗ vào khúc trầm mộc vừa vớt lên, nước dãi cũng sắp chảy cả ra.
"Hắc Ngưu, ngươi đắc ý quá sớm rồi." Một tên Oa khấu cùng thuyền kiểm tra một lượt rồi tiếc nuối lắc đầu.