Chỉ là âm thanh đó hoàn toàn không thể ghép thành một bản nhạc, người chơi chỉ đơn giản là ghép những tiếng ồn hỗn tạp lại với nhau một cách thô bạo, giống như có người dùng phấn cào lên bảng đen, chỉ vài nốt nhạc đơn giản cũng có thể gây ra sự khó chịu về mặt sinh lý.
Trương Hằng không trả lời câu hỏi của Tùng Giai, mà theo tiếng đàn violin đó đi lên lầu, trong phòng ngủ của Bác Sĩ Baker nhìn thấy một bóng người khom lưng.Người kia ngồi trên một chiếc ghế quay lưng về phía họ, vì vậy Trương Hằng không nhìn thấy tướng mạo của hắn nhưng có thể khẳng định đó không phải là Bác Sĩ Baker, nhìn cách ăn mặc của hắn thì giống một nghệ sĩ biểu diễn rong trên phố hơn, mang theo cây đàn violin yêu quý của mình, cùng nhau phiêu du trong biển âm nhạc.