Trương Hằng nghe thấy một tiếng hét, sau đó thấy Tùng Giai nhanh chóng lùi lại hai bước nhưng không chú ý đến con dốc dưới chân, suýt nữa thì lăn xuống, may mắn thay vào thời khắc quan trọng, một bàn tay đã đỡ lấy lưng cô.
"Cô không sao chứ."
"Tôi... tôi không sao."