"Giác Mộc hầu" buông lại một câu trào phúng rồi nghênh ngang rời đi, bỏ mặc hai mươi tám vị hầu gia chật vật nằm bệt trên mặt đất.
Cùng lúc đó, danh hào Thâu Thiên đại đạo một lần nữa vang vọng khắp Thần Châu kỷ nguyên.
Ngay sau đó, "Thâu Thiên đại đạo" mang theo thế gió cuốn mây tan, càn quét toàn bộ Thần Châu kỷ nguyên.
Từ Hầu phủ cho đến Vương phủ, chừng bảy thành quyền quý của Thần Châu kỷ nguyên đều lọt vào độc thủ của "Thâu Thiên đại đạo".