Vào khoảnh khắc thân thể Ngu Lãng chậm rãi ngã xuống từ trên tường thành, không biết bao nhiêu ánh mắt tôn sùng, kính sợ và bi thương đã đổ dồn về phía hắn.
Bàng Thiên Nguyên nhìn thân ảnh Ngu Lãng với ánh mắt phức tạp, thiếu niên năm xưa trong học phủ, đứng bên cạnh Lý Lạc có vẻ mờ nhạt, nhiều năm sau lại tạo nên công tích đủ để người đời ghi nhớ.
Nhát đao vừa rồi quá đỗi kinh diễm.
Ngay cả một Tam Quán Vương như Bàng Thiên Nguyên cũng cảm nhận được khí tức tử vong trước nhát đao đó.