Hà Trọng Hốt vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, đáp: “Đây mới là một lần xung phong thôi, nếu mới đầu yếu thế một chút mà đã tính là thua, thì Trần Vân Thùy ngươi đã chết bảy tám lần trong Tây Lũy Bích chiến dịch rồi.”
Trần Vân Thùy ha ha cười lớn: “Chuyện này sao có thể giống nhau được? Thiết Bi doanh đang đối đầu với Kế Bắc doanh tinh nhuệ bậc nhất của Bắc Lương chúng ta, chứ đâu phải đám ngựa non háu đá Tây Sở năm xưa.”
Hà Trọng Hốt cười khẩy: “Lão huynh, hay là hai ta đánh cược một ván? Ta thắng, ngươi đưa cho ta một tiêu Hoàng Cổ thám tử kia, thế nào?”
Trần Vân Thùy cười mắng: “Hoàng Cổ thám tử của lão tử tổng cộng chỉ có bốn tiêu, người nào người nấy đều là tâm can bảo bối, ván cược này không chơi, kiên quyết không chơi! Với lại, sao ngươi không nói nếu ngươi thua thì sao?”