Khuôn mặt tuy già nua, nhưng làn da lại trắng nõn như trẻ sơ sinh, một đôi mắt sáng ngời có thần, đang đánh giá Lôi Linh Thi vẫn còn run rẩy ở bên cạnh.
"Bảo vật tốt, xem ra ngươi cũng là kẻ có khí vận, đối mặt với sự truy sát của tu sĩ Kết Đan nội môn Hoàng Tuyền Quan mà còn có được cơ duyên thế này, hiếm thấy… hiếm thấy lắm thay!"
Không còn nghi ngờ gì nữa, vị trước mắt này chính là viện binh từ Vân Lĩnh phủ thành đến. Dù đã sớm đoán ra, nhưng khi thực sự diện kiến, lòng Vương Dục khó tránh khỏi thấp thỏm.
Đây chính là Nguyên Anh!