Lưu gia đại tổ lao đến Bạch Hà huyện với tốc độ nhanh nhất. Đứng trên trời cao, lão phóng tầm mắt nhìn về phía Thanh Phong cốc. Thấy quần thể kiến trúc khổng lồ bên dưới vẫn nguyên vẹn không chút sứt mẻ, cõi lòng Lưu gia đại tổ hoàn toàn nguội lạnh. Lưu Ngọc Hành thực sự đã xảy ra chuyện rồi.
Cơn giận ngút trời dâng trào trong ngực, linh lực bạo ngược cuồn cuộn lưu chuyển quanh người Lưu gia đại tổ. Lão cố nén xúc động muốn hủy diệt Thanh Phong cốc, sau một hồi thiên nhân giao chiến, cuối cùng lão vẫn chọn cách rời đi. Bóng lưng khuất dần trông vô cùng hiu quạnh, cô độc.
Nếu Lý gia đã có thể khiến Lưu Ngọc Hành gãy kích chìm cát, chưa biết chừng cũng có thể giữ mạng lão lại đây. Lưu gia không thể gánh chịu thêm tổn thất mất đi bất kỳ vị tiên thiên nào nữa.
Cách đó không xa, Trương gia lão tổ nhìn theo vệt độn quang đang khuất dần của Lưu gia đại tổ, khẽ vuốt cằm, ánh mắt lộ vẻ suy tư.
Vừa trở về Trương gia, Trương gia lão tổ lập tức gọi Trương Hưng Nghĩa đến.
Thấy thần sắc lão tổ nhà mình có phần khác lạ, Trương Hưng Nghĩa vội vàng tiến lên hỏi: "Lão tổ, có phải Bạch Hà Lý thị đã bị Lưu gia nhị tổ san bằng rồi không?"
Trương gia lão tổ lắc đầu.
Trương Hưng Nghĩa ngẩn người, lát sau mới hỏi tiếp: "Chẳng lẽ ngài đã ra tay?"
Trương gia lão tổ lại lắc đầu.
Điều này khiến Trương Hưng Nghĩa càng thêm hồ đồ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Trương gia lão tổ hít sâu một hơi, chậm rãi nói: "Bạch Hà Lý thị không bị diệt, ngược lại, vị nhị tổ kia của Lưu gia đã mất tích."
Trương Hưng Nghĩa trợn tròn mắt, khiếp sợ thốt lên: "Chuyện này sao có thể?"
Lưu gia nhị tổ chính là một vị tiên thiên chân nhân, ở Thăng Long phủ có thể coi là tồn tại vô địch cơ mà!
"Ta cũng không dám tin, nhưng sự thật chính là như vậy."
Lưu gia nhị tổ biến mất, nhưng Trương gia lão tổ không hề vui mừng vì bớt đi được một mối đe dọa, ngược lại, sắc mặt lão vô cùng ngưng trọng.
"Lý gia này đúng là thâm tàng bất lộ, giấu càng sâu chứng tỏ mưu đồ càng lớn. Hưng Nghĩa, sau này chúng ta phải cẩn thận với Lý gia hơn một chút." Trương gia lão tổ híp mắt nói.
Trương Hưng Nghĩa nghiêm mặt gật đầu: "Tôn nhi đã rõ, thưa lão tổ."
"Cố gắng giao hảo với bọn họ đi."
......
Ngày hôm sau, một tin tức lan truyền với tốc độ như vũ bão khắp các thế lực lớn nhỏ tại Thăng Long phủ.
Vị tu sĩ tiên thiên vừa mới thăng cấp của Lưu gia sau khi đến Lý gia hưng sư vấn tội đã bặt vô âm tín.
Tin tức vừa tung ra, toàn bộ Thăng Long phủ lập tức chấn động.
Tu sĩ tiên thiên là tồn tại đứng trên đỉnh cao nhất của giới tu hành Thăng Long phủ.
Chỉ cần một vị tu sĩ tiên thiên cũng đủ sức đưa một thế lực nhỏ bé vô danh nhảy vọt trở thành thế lực hàng đầu.
Thế nhưng, một tồn tại siêu nhiên như vậy, sau khi đến Bạch Hà Lý thị tìm cừu oán lại đột nhiên bốc hơi khỏi thế gian, điều này có nghĩa là gì? Mọi người càng nghĩ càng thấy rùng mình ớn lạnh.
Tất cả đều cho rằng, Lý gia đang ẩn giấu một vị cường giả có chiến lực tiên thiên, hơn nữa còn là chiến lực tiên thiên cực kỳ khủng bố!
Nhất thời, danh tiếng của Bạch Hà Lý thị vang dội khắp Thăng Long phủ, có thể nói là nhà nhà đều biết.
Thậm chí, xếp sau năm đại gia tộc Trương, Lưu, Vương, Đặng, Cát, Bạch Hà Lý thị đã lờ mờ có được danh xưng đại gia tộc thứ sáu của Thăng Long phủ.
......
Khi tin tức này truyền về Lý gia, mọi người đều có chút dở khóc dở cười, bởi bọn họ chính là những người tận mắt chứng kiến toàn bộ ngọn ngành sự việc.
Tuy nhiên, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, bọn họ quyết định không đứng ra đính chính. Bởi vì sự hiểu lầm này mang lại lợi ích quá đỗi to lớn cho Lý gia. Từ nay về sau, Lý gia nghiễm nhiên có thêm một vị tiên thiên chân nhân hư cấu tọa trấn.Vài ngày sau, đại trưởng lão Lý gia tuyên bố bế quan, bắt đầu trùng kích cảnh giới khí huyết tiểu thành.
Trong lúc cả gia chủ và đại trưởng lão đều bế quan, Lý gia lại càng thêm kín tiếng.
Nửa tháng sau, đại trưởng lão đột phá thành công, bước vào cảnh giới khí huyết tiểu thành.
Cùng lúc đó, phía Phong Sơn lão nhân cũng truyền đến tin vui: thần phủ ngọc cốt đã luyện chế thành công.
Đại trưởng lão vội vàng dẫn theo các vị trưởng lão Lý gia chạy tới đó.
Thấy nhóm người đại trưởng lão đi tới, Phong Sơn lão nhân cười ha hả, chỉ vào thần phủ ngọc cốt phía sau lưng, nói: "Đại trưởng lão, không phụ sự kỳ vọng, thần phủ ngọc cốt đã được ta luyện thành rồi!"
Đại trưởng lão cùng các vị trưởng lão Lý gia cố nén sự kích động trong lòng, chắp tay vái dài: "Lý gia đa tạ tiền bối. Sau này chỉ cần tiền bối có việc sai bảo, Lý gia ta nhất định sẽ không chối từ."
Nghe đại trưởng lão nói vậy, Phong Sơn lão nhân hiển nhiên rất hài lòng. Lão cười nói: "Thần phủ ngọc cốt tuy đã luyện chế xong, nhưng uy năng tàn lưu có hạn, chỉ có thể tiêu diệt tu sĩ dưới thần phủ cảnh, hơn nữa chỉ dùng được ba lần. Sau ba lần, thần phủ ngọc cốt sẽ vỡ vụn, các ngươi phải hết sức cẩn thận khi sử dụng!"
Đại trưởng lão gật đầu. Tuy chỉ có thể dùng ba lần, nhưng ông cũng đã mãn nguyện lắm rồi. Dù sao đây cũng là một món đại sát khí, từ hôm nay trở đi, Lý gia rốt cuộc cũng có nội tình trấn tộc của riêng mình.
Sau đó, đại trưởng lão liền sai người mang thần phủ ngọc cốt đi cung phụng.
"Đại trưởng lão, thần phủ ngọc cốt đã luyện chế xong, nhiệm vụ của ta coi như hoàn thành, đã đến lúc phải cáo từ rồi." Phong Sơn lão nhân cười nói.
Đại trưởng lão vội vàng lên tiếng níu giữ, nhưng Phong Sơn lão nhân lại lắc đầu.
Lão nói: "Nói ra thì, lần này cũng coi như nhờ phúc của Lý gia các ngươi. Sau khi luyện chế xong thần phủ ngọc cốt, ta cảm nhận được bình cảnh vây khốn mình nhiều năm qua đã có dấu hiệu buông lỏng. Bây giờ ta vội vã trở về chính là để bế quan trùng kích cảnh giới. Dù sao ta cũng đã hơn một trăm bảy mươi tuổi rồi, đây có lẽ là cơ hội duy nhất trong đời."
Đại trưởng lão nghe vậy liền bừng tỉnh đại ngộ. Nếu đã như thế, ông cũng không tiện giữ người lại nữa.
Ông lấy từ trong ngực ra một chiếc hộp gỗ đàn hương tinh xảo, trao cho Phong Sơn lão nhân, đồng thời nói: "Tiền bối, lần này ngài đã giúp Lý gia ta một đại ân, nhưng Lý gia lại chẳng có vật gì thực sự đáng giá để báo đáp. Đây là yêu đan của mấy con yêu thú khí huyết đại thành do gia chủ nhà ta chém giết trong lúc yêu loạn, xin được gửi tặng tiền bối để bày tỏ chút lòng thành, mong tiền bối nhất định phải nhận cho."
Tuy Phong Sơn lão nhân tuân thủ lời hứa, vô điều kiện giúp đỡ Lý gia, nhưng Lý gia cũng không thể thật sự không biết điều. Ba viên yêu đan tuy trân quý, nhưng nếu so với thần phủ ngọc cốt do Phong Sơn lão nhân luyện chế thì lại chẳng đáng nhắc tới.
Phong Sơn lão nhân vốn định từ chối, nhưng đại trưởng lão sống chết không chịu thu hồi, bất đắc dĩ lão đành phải nhận lấy.
Đồng thời, trong lòng lão cũng đánh giá Lý gia cao hơn một bậc. Lý gia này, thật biết cách đối nhân xử thế!
"Hưng Tông, qua đây!"
Đại trưởng lão vẫy tay gọi Lý Hưng Tông đang đứng ở một bên.
Lý Hưng Tông nhanh chân chạy tới. Đại trưởng lão dắt tay cậu bé, ân cần dặn dò: "Hưng Tông, đến Phong Sơn phải nghe lời tiền bối, đi theo ngài ấy học nghệ cho tốt. Đây là cơ hội mà rất nhiều người cầu còn không được, cháu có hiểu không?"
Lý Hưng Tông nghiêm túc gật đầu: "Đại trưởng lão, người cứ yên tâm, cháu nhất định sẽ theo sư phụ học tập thật tốt."
Đại trưởng lão hài lòng gật đầu, ngay sau đó lại nhìn về phía Phong Sơn lão nhân: "Tiền bối, đứa nhỏ Hưng Tông này, Lý gia ta xin phó thác cho ngài. Sau này nếu nó có chỗ nào làm không đúng, mong ngài bao dung nhiều hơn."Phong Sơn lão nhân cười ha hả, ánh mắt nhìn Lý Hưng Tông tràn ngập vẻ yêu mến: "Đại trưởng lão cứ yên tâm, chỉ vài năm nữa thôi, ta sẽ trả lại cho Lý gia các ngươi một vị đoán khí sư!"
Đám người Lý gia cung kính tiễn Phong Sơn lão nhân ra khỏi Thanh Phong cốc. Phong Sơn lão nhân lấy cốt địch ra, gọi con hồng vũ yêu cầm kia bay tới.
Ba thầy trò phi thân lên lưng hồng vũ yêu cầm. Đứng trên lưng chim, Phong Sơn lão nhân chắp tay sau lưng, mỉm cười nói: "Chư vị, cáo từ!"
Hồng vũ yêu cầm vút bay lên không trung.
Đám người Lý gia đồng loạt chắp tay bái biệt: "Chúng vãn bối cung tiễn tiền bối!"
Trên lưng hồng vũ yêu cầm, Lý Hưng Tông nhìn Thanh Phong cốc ngày một lùi xa, cho đến khi khuất hẳn khỏi tầm mắt, nước mắt rốt cuộc không kìm được mà tuôn rơi.
...........
(PS: Xin chia sẻ với mọi người một chút, ông cụ ở nhà đang bệnh nặng nguy kịch, chắc cũng chỉ trong hôm nay hoặc ngày mai thôi. Nếu hai ngày tới không thấy có chương mới, nghĩa là ông cụ đã qua đời, tác giả sẽ rất bận rộn lo hậu sự. Hy vọng mọi người thông cảm, tác giả tuyệt đối sẽ không ngừng ra truyện đâu.)
...........