Về tung tích của Côn Luân, Vương Bình suy đoán hồi lâu, thậm chí còn gieo quẻ bói toán một chập. Thấy mãi vẫn không có kết quả, hắn cũng tạm thời gác lại, không bận tâm thêm nữa.
So với việc đó, hắn coi trọng một chuyện khác hơn.
"Bảo Đỉnh đại nhân."
Nhìn sang Vĩnh Trấn Lục Hợp đỉnh bên cạnh, Vương Bình vừa mỉm cười vừa nhẹ nhàng vuốt ve thân đỉnh. Thủ pháp thuần thục khiến Bảo Đỉnh khẽ rung lên.