Ngay cả Ngọc Tố Phủ cũng càu nhàu rằng dạo này khẩu vị của Lý Long càng lúc càng cao, chẳng còn là cậu thanh niên xách bao tải đến chỗ gã gom hàng như ngày xưa nữa.
Lý Long cũng nói đùa:
“Ngọc Tố Phủ này, nói theo lương tâm nhé, hồi đầu tôi mới mua ngọc tử liêu của anh, tuy ngọc nhỏ thật nhưng trong cả đống ấy vẫn tìm ra được chục viên trắng bậc nhất với ngọc dương chi. Còn giờ thì sao? Cả đống to đùng thế này mà tổng cộng chỉ có ba viên... Anh lười biếng rồi đấy nhé.”
Ngọc Tố Phủ cười hắc hắc, rồi chuyển sang nói chuyện khác với Lý Long.