Dù tụi nó vẫn so kè xem cá đứa nào to đứa nào nhỏ, nhưng to hay nhỏ thì cũng đều hớn hở. Ít nhất thì mang cá về nhà, áo quần có ướt sũng cũng không lo bị bố mẹ cằn nhằn hay cho ăn đòn nữa.
Có cá trong tay thì quần áo có bẩn cũng vẫn mạnh miệng cãi lý được.
Thật ra nhóm Lý Cường cũng đói bụng rồi, nhưng thấy đám chú Lý Long bên kia đang bận túi bụi không rảnh ngó tới, tụi nhỏ đành ráng đợi thêm một lúc.
Tất nhiên, sự hứng thú với việc bắt cá đã lấn át cả cơn đói. Với trẻ con nông thôn, ăn cơm trễ một chút là chuyện hết sức bình thường. Đến cả Minh Minh và Hạo Hạo lúc này cũng chẳng hề kêu đói, hai đứa ướt sũng từ đầu đến chân, chơi đùa vui sướng đến mức quên cả trời đất.