Chương 79: [Dịch] Tiên Nghiệp

Biến số (2)

Phiên bản dịch 6141 chữ

Khi đến gần, hai người đồng loạt quát lớn một tiếng, mỗi người rút ra phù khí, đánh xuống hai cánh tay Trần Hằng.

Bên trái là một thanh trường đao đầu thú toàn thân đỏ sẫm, vừa tế ra đã bùng lên huyết quang vô cùng chói mắt, hơn nữa còn có một luồng khí tanh tưởi chua loét khó ngửi, muốn khuấy đảo tâm thần khiến người ta trở nên hỗn loạn, đờ đẫn.

Còn bên phải là một bầu hồ lô da vàng, tuy chỉ lớn bằng bàn tay nhưng lại nặng tựa cự thạch, phát ra tiếng xé gió vù vù, khiến khí tức xung quanh đều bị áp chế đến ngưng trệ, đừng nói là thân thể huyết nhục, ngay cả kim loại cũng sẽ bị một đòn này đánh cho sụp đổ tan tành!

Phù khí còn chưa rơi xuống, hai kẻ thi triển thuật pháp trên mặt đã nở nụ cười.

Bọn chúng đều có tu vi luyện khí tầng sáu, thai tức thâm hậu, lại ra tay bất ngờ, hiểm độc, ngay cả đạo nhân luyện khí tầng tám, tầng chín, nếu không cẩn thận cũng sẽ trúng chiêu.

Nếu không phải Hoàng Hạo thích tự tay hành hạ đến chết, bọn chúng tự tin chỉ cần một chiêu này đã đủ sức dễ dàng đánh đối thủ thành một vũng thịt nát, hoàn thành một cuộc sát phạt.

Thế nhưng đột nhiên, Trần Hằng chỉ rung hai cánh tay một cái, đã dễ dàng hất văng hai món phù khí.

Nụ cười trên mặt hai tu sĩ còn chưa kịp tắt, trên mặt Trần Hằng đã hiện lên một tia giễu cợt, Thái Tố Ngọc Thân huyền cảnh tầng năm của hắn hiện giờ ngay cả trung phẩm phù khí cũng khó lòng gây thương tổn, huống chi là hạ phẩm phù khí cỏn con.

Ra tay với hắn ở khoảng cách này chẳng khác nào tự tìm đường chết.

Giao chiến trong gang tấc, rõ ràng khí huyết nhục thân yếu ớt, vậy mà còn dám tự tin đến vậy sao?

Hắn đột ngột tiến lên vươn tay, trong chớp mắt, như túm gà con mà siết chặt cổ họng hai kẻ kia, đầu ngón tay khẽ dùng lực, đã vặt phăng hai cái đầu người, khiến bọn chúng bỏ mạng ngay tại chỗ!

“Ngươi!”

Hoàng Hạo kinh hãi tột độ, gã tuyệt đối không ngờ rằng hai tu sĩ luyện khí tầng sáu lại chết dễ dàng đến vậy, cứ như nghiền chết hai con sâu.

Đây đâu phải là tên tiểu tử yếu ớt dễ bắt nạt, mà quả thực giống như một lão yêu thâm sơn sát nhân vô số, hung khí ngút trời!

Gã cũng đã trải qua vô số trận đấu pháp, kinh nghiệm phong phú, vừa thấy tình thế bất lợi liền lập tức lấy ra một luồng khói đục màu vàng nâu, quấn quanh thân thể, định bỏ trốn, không chút chần chừ.

Trần Hằng cười lạnh một tiếng, tung mạnh Lôi Hỏa Phích Lịch Nguyên Châu đã sớm nắm chặt trong tay áo ra, dưới sự quán chú thai tức không chút giữ lại, nó nổ vang ầm ầm, chỉ trong một thoáng đã đánh Hoàng Hạo kêu thảm ói máu, rơi từ trên mây xuống, sống chết không rõ.

Hắn ra tay nhanh như chớp giật, trong khoảnh khắc đã diệt trừ hai tu sĩ luyện khí tầng sáu, ngay cả Hoàng Hạo cũng bị thương nặng thổ huyết, không biết sống chết ra sao.

Những tu sĩ Miêu Nam phong đang chặn đường đòi phù tiền đều kinh hãi.

Mới bao lâu mà Miêu Nam thất tử đã thành Miêu Nam ngũ tử? Nếu Hoàng Hạo cũng chết thì chỉ còn tứ tử!

Bốn người nhìn nhau, không hẹn mà cùng vung tay một cái, đồng loạt phát ra một đoàn kim hỏa đỏ rực, thiêu đốt mây khói trên không trung rực rỡ chói mắt, từng luồng nhiệt diễm cuồn cuộn ập tới.

Trần Hằng đưa tay thu phi chu phía sau vào càn khôn đại, cũng không dùng phù khí chống đỡ, chỉ ngưng thần nín thở, quát lớn một tiếng giữa không trung, như sấm dậy đất bằng!

Ầm ầm ầm!

Một luồng khí cơ cuồng bạo khó đương lập tức quét ngang bốn phương, xua tan mây mù, khiến hai tai đau nhói không chịu nổi.

Kim hỏa đỏ rực chỉ cầm cự được trong chớp mắt liền tan rã ào ào, bốn người kia chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa, ngực vô cùng bí bách.

Toàn thân thai tức mất kiểm soát nghịch hành, khuấy động kinh mạch đau như dao cắt, suýt chút nữa ngay cả độn quang cũng không thể điều khiển nổi.

Đợi đến khi khó khăn lắm mới loạng choạng đứng vững thân hình, lại một luồng khí lãng kinh thiên khác ập thẳng vào mặt, trắng xóa một vùng.

“Xong rồi…”

Bốn người trên mặt lộ vẻ tuyệt vọng, lòng như tro nguội.

Trần Hằng lại liên tiếp gầm lên ba tiếng, bốn người cuối cùng kêu thảm một tiếng, lần lượt ngã nhào khỏi tầng mây, té đến thất điên bát đảo.

“Tha cho ta…”

Một tu sĩ mặt vàng khó khăn ho ra máu bò dậy, còn chưa kịp vận một hơi thai tức đã thấy Trần Hằng đáp xuống trước mặt.

Trên mặt hắn vừa mới lộ ra vẻ sợ hãi đã bị Trần Hằng nhẹ nhàng một chưởng, vỗ đầu hắn lún sâu vào lồng ngực, biến thành một cái bầu máu thê thảm không nỡ nhìn.

Trần Hằng lại làm y hệt như vậy, cũng giơ tay đập chết kẻ còn lại ở cách đó không xa, thi thể nát bét vương vãi khắp đất.

Hai lần lật tay, đã có bốn luyện khí sĩ bỏ mạng.

Biểu hiện lãnh khốc vô tình của hắn không chỉ khiến hai tu sĩ Miêu Nam phong còn lại rợn tóc gáy, mà còn làm hơn chục luyện khí sĩ bị chặn đường kia kinh hãi, không dám thở mạnh, sợ hắn nhất thời nổi sát tâm, tiện tay giết luôn cả mình.

“Thái Tố Ngọc Thân trong thực chiến quả nhiên đáng nể, thảo nào chỉ một Đồng Cao Lộ đã đủ sức khiến Dung thị hoảng sợ bất an.”

Trần Hằng khẽ phất tay áo, thầm nhủ: “Chỉ với nhục thân này, trong cảnh giới luyện khí đã ít ai có thể địch lại ta. Với bảo thể như vậy, việc ngưng tụ ‘thần phù hỏa’ chẳng qua là dễ như trở bàn tay mà thôi, tốt lắm! Tốt lắm!”

Hắn tiếp tục bước tới, hai đệ tử Miêu Nam phong còn lại lập tức hoảng loạn.

“Đạo hữu, tha mạng, tha mạng! Thiếp thân tình nguyện làm nô làm tỳ, cam tâm để đạo hữu sai khiến!”

Trong hai người còn lại, một là gã tráng hán mặt mày đen sạm, người còn lại là một mỹ phu nhân đầy đặn kiều diễm, dung mạo quyến rũ.

Gã tráng hán kia bị thương nhẹ hơn, thấy Trần Hằng lạnh lùng bước tới, cũng chẳng màng đến lời cầu xin của nữ tu, loạng choạng hoảng hốt bỏ chạy, gần như là bò bằng cả tay chân.

“Đạo hữu…”

Mỹ phu nhân bị gãy hai chân nặn ra một nụ cười, dáng vẻ đáng thương nói: “Xin đạo hữu thương tiếc thiếp thân.”

Trần Hằng dừng bước, thấy tay trái nàng ta co lại trong ống tay áo, rõ ràng là đang giấu một món phù khí, hắn bèn mỉm cười, nhướng mày.

Mỹ phu nhân thấy Trần Hằng dừng bước, lập tức có cảm giác như vừa thoát chết trong gang tấc, nàng vừa mừng vừa sợ nhìn sang, chỉ thấy người đứng trước mặt có vóc dáng rất cao.

Tuy dùng mặt nạ tre gỗ che mặt, nhưng đôi mắt đen thẳm kia lại trong veo như mực tàu, tựa như tuyết rơi trên núi cao, như trăng sáng gió trong.

Bạn đang đọc [Dịch] Tiên Nghiệp của Uyên Phù Quân

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    7d ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!