Chương 68: [Dịch] Tiên Nghiệp

Con đường cường hóa thai tức (3)

Phiên bản dịch 5592 chữ

Câu chuyện xấu hổ trước kia lại biến thành một giai thoại để khoe khoang…

Bức bích họa có chữ của Quân Nghiêu không chỉ khiến các chân nhân tranh nhau trả giá, mà sau này, Ngũ Quang tông còn bỏ ra cái giá cực lớn, dùng một Nhâm giai linh mạch để mua về, cất giữ trong sơn môn.

Chuyện này vừa lan ra, ai nấy đều hâm mộ vận may của tiểu tông phái kia, chỉ hận không thể thay thế.

Thậm chí, ngay cả Quân Nghiêu, người đã thành tựu nhất phẩm Kim Đan, nghe tin cũng phải bật cười, còn đặc biệt ban tặng một bức “Xích Ánh Vân Cảnh đồ” cho tiểu tông phái kia làm át chủ bài hộ sơn.

Chuyện này trong giới tán tu đã bị bàn tán đến thuộc lòng, Dung Thác và Dung Huyền Thao tự nhiên là nghe đến nhàm tai.

“Ngươi nghĩ hắn có thể đạt được thành tựu như Quân Nghiêu chân nhân sao? Đan Nguyên đại hội ư?”

Dung Thác bật cười: “Đừng nói đùa! Hắn có bái nhập được vào Ngũ Quang tông hay không còn là chuyện khó, phải biết Ngũ Quang tông không thu nhận tán tu.”

“Dù sao nơi này chỉ có người nhà mình vào được, có thấy cũng không mất mặt, cứ giữ lại đi, vạn nhất thật sự có ích thì sao?”

Dung Huyền Thao vẫn kiên trì.

Hắn tuy có vẻ ngoài thô kệch, nhưng tâm tư lại vô cùng tỉ mỉ.

Những năm trước khi còn là tán tu bên ngoài, ai nấy đều khinh thường hắn vì lời lẽ phóng túng, nhưng nào biết đó chính là điều Dung Huyền Thao cố ý thể hiện ra để che mắt thiên hạ.

Còn Dung Thác thì đi đi lại lại mấy vòng, vẫn khó lòng quyết định, bèn vung hai tay, đuổi hết mọi người ra khỏi địa cung.

Đợi đến khi nơi đây chỉ còn lại một mình, lão chần chừ vài lần, cuối cùng vẫn lén lút lưu lại hàng chữ này.

“Nhâm giai linh mạch thì thôi vậy…”

Dung Thác lẩm bẩm: “Đổi được ba trăm phù tiền là ta mãn nguyện rồi.”

——

Lúc này ở một nơi khác, ngoài Uyển Kinh thành, Ma Vân phi chu như một áng mây đỏ lơ lửng giữa không trung, từ lúc mặt trời mọc đến khi mặt trời lặn, vẫn không thấy ai đuổi theo.

“Xem ra Dung thị không có gan đến đây rồi.”

Trong khoang thuyền, Đồ Sơn Cát ngáp một cái, nhìn Trần Hằng đang khoanh chân luyện khí ở phía đối diện: “Lão gia vì sao không giết sạch Dung thị, tiện thể đoạt lấy ‘Ngọc Bào Mẫu Trì’ kia?”

“Đạo hữu đúng là có sát tâm quả quyết.”

Trần Hằng không nhanh không chậm thu công, liếc nhìn ánh trời nhá nhem, nói: “Trừng phạt sơ sơ để cảnh cáo là đủ rồi, Dung thị hưởng quốc hơn ba trăm năm, chưa chắc đã không có thủ đoạn khác. Còn như ngươi nói, đợi đến khi Dung thị đuổi tới, ta ra tay cũng chưa muộn.”

“Nhưng mà, ba mươi năm sau, lão gia thật sự sẽ tặng cho Dung thị một kiện phù khí sao?”

Lúc này, Đồ Sơn Tráng đang ngậm một cái đùi gà ở bên cạnh không nhịn được chen lời: “Ta nghe nói, thứ đó hình như khá đáng tiền.”

“Ba mươi năm sau, nếu ta còn chưa chết, một kiện phù khí cỏn con mà thôi, đối với ta chẳng khác nào hạt thóc trong kho lớn. Dùng nó để tạm thời ổn định lòng bọn họ, khiến Dung thị không đến mức chó cùng rứt giậu, cũng không tính là chịu thiệt.”

Trần Hằng cười: “Nếu lúc đó ta còn phải vì chuyện này mà so đo tính toán, chi bằng đâm kiếm tự vẫn cho xong.”

“Còn các ngươi, nếu chăm chỉ tu hành, sau này chưa chắc không có cơ hội thành đạo.”

Đồ Sơn Cát và những người khác nghe vậy đều vui mừng, liên tục chắp tay cảm tạ.

“Được rồi, ta có chút việc vặt cần giải quyết, đợi ta một lát.”

Thấy đã đợi rất lâu mà Dung thị quả thật không đến, Trần Hằng cũng không muốn nhiều lời, liền bay người nhảy khỏi phi chu, tìm một khu rừng rậm cao lớn rồi đáp xuống đất.

Bốn phía cây bụi cỏ dại mọc um tùm, không một bóng người, hắn lấy càn khôn đại ra, lắc một cái giữa không trung, một cỗ xác không toàn thây liền rơi xuống.

Cỗ xác kia thân hình cường tráng cao lớn, nhìn kỹ lại, còn có thể thấy từng tia sáng ngọc đang lưu chuyển.

Đây chính là thi thể của Đồng Cao Lộ.

Sau khi giết hắn hôm đó, Trần Hằng đã âm thầm thu thi thể của Đồng Cao Lộ vào càn khôn đại. Mấy ngày nay, hắn bận rộn với việc giết Chu Sở Ngọc, tu luyện Thái Tố Ngọc Thân, rồi lại mượn dùng Ngọc Bào Mẫu Trì.

Chuyện của Đồng Cao Lộ ngược lại tạm thời bị gác lại.

“Để ta xem xem, luyện khí thuật của ta có thật sự hấp thụ được thai tức của người khác không…”

Trần Hằng không chút biểu cảm, duỗi ngón tay điểm vào mi tâm của Đồng Cao Lộ.

Theo động tác đó, vài hơi thở sau, từng luồng thai tức từ tàn thi liền truyền vào cơ thể hắn.

Mãi đến một khắc sau, hắn mới thu ngón tay về. Lúc này, thai tức trong cơ thể Trần Hằng đã lớn mạnh thêm vài phần, cuồn cuộn trong lồng ngực, khiến khắp kinh mạch lan tỏa một cảm giác ấm áp dễ chịu.

Thi hài của Đồng Cao Lộ vì bị hút cạn chút thai tức còn sót lại nên dù cơ thể vẫn còn ngọc quang, nhưng đã trở nên khô héo tiêu điều đi rất nhiều.

“Sau khi chết, phần lớn thai tức không còn ý niệm trói buộc sẽ lập tức tan vào trời đất sao? Ngay cả càn khôn đại cũng không thể ngăn lại được ư?”

Ánh mắt Trần Hằng sâu thẳm, thầm nghĩ: “Chỉ có một phần nhỏ có thể tồn tại trong khiếu huyệt của nhục thân, quả thật không nhiều.”

Nhưng dù sao, đây cũng là một cách để làm lớn mạnh thai tức, bây giờ hắn vẫn chưa có tư cách để kén cá chọn canh.

“Chỉ là hành vi này, trong mắt người ngoài, đúng là tác phong của ma đạo, làm nhục thi thể, có thể xem là tội ác tày trời.”

Trần Hằng tế Lưu Tiêu Xích lên, vài ba nhát đã đập ra một cái hố sâu trên mặt đất, sau đó đẩy Đồng Cao Lộ vào rồi lấp đất lại.

Pháp môn này tuy tốt nhưng không thể tùy tiện để người khác thấy.

Nếu đã dùng, thì phải ở nơi hẻo lánh, bằng không, chỉ có thể giết sạch tất cả những người chứng kiến, không chừa một ai!

Nếu để lộ tin tức, sẽ là phiền phức vô cùng.

Chờ đến khi thi thể được chôn lấp xong, hắn mới nhìn quanh một vòng, rồi lại thôi động độn quang, quay về Ma Vân phi chu.

Bạn đang đọc [Dịch] Tiên Nghiệp của Uyên Phù Quân

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    7d ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!