“Ồ? Thành quả gì, để vi sư xem nào.”
Lý Thanh Thu ngồi trước bàn dài, vừa rót trà vừa cười hỏi, hắn cố ý giả vờ không biết nhưng trong lòng lại có chút mong đợi.
Nguyên Lễ đi đến giữa sân, đứng tấn, hai tay nắm quyền thu về bên hông. Hắn hít một hơi thật sâu, trong thoáng chốc, thân thể hắn trở nên cường tráng hơn vài phần. Tuy không thể so với các đệ tử khác, nhưng so với vóc dáng gầy gò thường ngày, hắn quả thực đã vạm vỡ hơn hẳn.
Y bào của hắn bắt đầu khẽ phấp phới, một luồng khí thế khó tả tỏa ra từ người hắn.