Chương 103: [Dịch] Thân Ở Bắc Tống, Vừa Muốn Nằm Thẳng Thì Ngươi Bảo Đây Là Thiên Long?

Chuồn là thượng sách

Phiên bản dịch 8045 chữ

"Đại ca! Thế nào rồi?"

Trong ngôi miếu hoang, thấy Kiều Phong và Tô Ly lần lượt trở về, Đoàn Dự vội vàng tiến lên hỏi han.

Kiều Phong gật đầu, nét mặt rạng rỡ đầy an lòng: "Mọi việc đều thuận lợi. Tam đệ thiên tư tuyệt đỉnh, ta chỉ thi triển một lần mà đệ ấy đã nắm vững Hàng Long chưởng, chỉ là chưa được thuần thục cho lắm."

Nghe vậy, gương mặt Đoàn Dự tràn ngập nụ cười, hắn cũng thực tâm vui mừng thay cho Tô Ly.

Ở bên cạnh, Vương Ngữ Yên lại lộ rõ vẻ kinh ngạc. Nàng biết thiên tư của Tô Ly không tệ, nếu không cũng chẳng thể sáng tạo ra song thủ hỗ bác chi thuật trong chưa đầy một tháng.

Nhưng nàng vạn lần không ngờ tới, thiên tư của Tô Ly lại cao đến mức độ này. Hàng Long chưởng tuyệt đối xứng danh là một trong những môn võ công đỉnh cao nhất đương thời, độ khó khi tu luyện so với Thiếu Lâm thất thập nhị tuyệt kỹ còn cao hơn không ít. Thế mà thần công bực này lại được Tô Ly luyện thành chỉ sau một lần nhìn!

"Quốc sư đâu rồi?"

Đoàn Dự tò mò hỏi. Lời vừa dứt, giọng nói của Cưu Ma Trí đã cất lên ngay sau đó: "Sao thế, Đoàn thí chủ quan tâm tiểu tăng đến vậy ư?"

Nghe câu này, nụ cười trên môi Đoàn Dự lập tức biến mất không còn tăm hơi, thay vào đó là vẻ mặt đầy ghét bỏ.

"Tiểu tăng mang thiên túng chi tư, Hàng Long chưởng dĩ nhiên cũng không làm khó được tiểu tăng! Tô thí chủ có Càn Khôn đại na di để phân tích cách vận dụng kình lực của chưởng pháp, lúc luyện tập tự nhiên sẽ nhanh hơn người thường không ít!"

Cưu Ma Trí lại một lần nữa nhấn mạnh việc Tô Ly thành công là có lý do. Tóm lại, muốn y thừa nhận bản thân không bằng Tô Ly, chuyện đó tuyệt đối không thể nào xảy ra!

Nghe những lời này của Cưu Ma Trí, Kiều Phong cũng gật đầu đồng tình. Đối phương giống như hắn, chỉ mất chừng một nén nhang đã thi triển thành công chiêu kháng long hữu hối trong Hàng Long nhị thập bát chưởng, thiên tư quả thực bất phàm.

Các chiêu thức chưởng pháp phía sau tuy phức tạp, nhưng kiến thức và công lực của Cưu Ma Trí vốn đã bày ra đó, việc luyện thành những chiêu thức còn lại cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Cưu Ma Trí đi tới, tiện tay vung một chiêu hỏa diễm đao châm lửa đống củi Đoàn Dự vừa xếp xong, sau đó bẻ hai cành cây rồi ngồi xuống một góc.

Y vừa trải qua một trận ác đấu, sau đó lại học Hàng Long chưởng, cả hai việc đều chẳng hề nhẹ nhàng, quả thực đã đến lúc phải ngồi xuống nghỉ ngơi một lát. Nhưng nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi, công phu cần luyện vẫn phải luyện.

Hôm nay tại Tụ Hiền trang, Tô Ly tay cầm song đao, chém giết bảy tiến bảy ra giữa vòng vây kẻ địch, phong thái bực này khiến y vô cùng ngưỡng mộ.

Hôm nay y đã phải nhẫn nhịn đến mức vô cùng khó chịu, suốt cả quá trình chỉ dùng tuyệt học mật tông để giao thủ với người khác, thế nhưng đối với y mà nói, tất cả đều hoàn toàn xứng đáng.

Vẫn là câu nói kia, đã cất công dùng thì phải cho đám người Thiếu Lâm thấy được sự chấn động lớn nhất!

Thất thập nhị tuyệt kỹ, y muốn nắm vững toàn bộ, sau đó sẽ ra oai một vố thật lớn!

Mấy vố cỏn con y chẳng thèm ra oai.

Song thủ hỗ bác chi thuật rất có ích cho việc ra oai của y, phải thử nghiệm nhiều lần mới được, ngộ nhỡ y luyện thành thì sao?

Thế là, mấy người vây quanh đống lửa, nhóm người Tô Ly kẻ thì nhắm mắt dưỡng thần, người thì cất giọng thì thầm trò chuyện. Chỉ có một mình Cưu Ma Trí ngồi xổm ở một góc, tay cầm hai cành cây vẽ ngoệch ngoạc trên mặt đất, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Tay trái vẽ tròn, tay phải vẽ vuông~"

Mấy người kia vẫn đang rầm rì trò chuyện, kể về dăm ba dật sự thú vị chốn giang hồ.

Sắc mặt Cưu Ma Trí thay đổi liên tục, gân xanh trên trán giật giật nổi lên, y quay phắt người lại, gắt gỏng với nhóm người Tô Ly: "Mấy vị có thể yên lặng một chút được không! Thật sự quá ồn ào rồi!"Nghe vậy, Tô Ly và Đoàn Dự đưa mắt nhìn nhau cười: "Quốc sư, chỉ cần bọn ta im lặng là được sao? Có cần phải nín thở luôn không? Ta e tiếng hít thở của bọn ta cũng làm ảnh hưởng đến ngài mất."

Trước lời châm chọc của Đoàn Dự, Cưu Ma Trí vẫn bỏ ngoài tai, cúi đầu tiếp tục vẽ.

"Đại sư đang..."

Kiều Phong hạ thấp giọng, chỉ tay về phía Cưu Ma Trí. Hắn thấy rất rõ đối phương đang cố gắng một tay vẽ hình tròn, một tay vẽ hình vuông. Thoạt nhìn giống hệt trò tiêu khiển của trẻ con, nhưng ngẫm kỹ lại, độ khó quả thực không phải dạng vừa!

"Đại ca! Quốc sư đang luyện song thủ hỗ bác thuật!"

Đoàn Dự ghé sát người Kiều Phong, cũng hạ thấp giọng theo.

Lúc Tô Ly nảy sinh ý tưởng sáng tạo môn võ công này, hắn đang ở ngay bên cạnh, nên đương nhiên biết chuyện một tay vẽ tròn, một tay vẽ vuông.

Đoàn Dự bèn kể lại ý tưởng của Tô Ly cho Kiều Phong nghe. Kiều Phong lập tức nhớ tới cảnh tượng hôm nay tại Tụ Hiền trang, lúc Tô Ly hai tay cầm song đao thi triển ra hai bộ võ công hoàn toàn khác nhau, bèn cất lời tán thán: "Tam đệ quả nhiên phi phàm, song thủ hỗ bác thuật này đúng là kỳ diệu vô song!"

"Chỉ là môn võ công này yêu cầu cực cao. Hai tay cùng vẽ vuông tròn, thực chất là đòi hỏi người luyện võ trong lòng không được vương chút tạp niệm, trong trạng thái đó lại phải phân tâm nhị dụng... Điều kiện khắt khe đến cực điểm, người luyện võ trong thiên hạ có thể làm được điều này, e rằng hiếm như lông phượng sừng lân!"

"Quốc sư tuy là người xuất gia nhưng lại hiếu thắng, muốn luyện thành thần công cỡ này, e rằng hơi khó!"

Cưu Ma Trí đang vắt óc tập trung một tay vẽ vuông một tay vẽ tròn, bỗng nghe có người nói y không thể luyện thành song thủ hỗ bác thuật, trong lòng liền vô cùng tức giận. Y vốn đã phiền muộn vì mãi không làm được, nay lại có kẻ bảo y chắc chắn không thể luyện thành... Thật tình, tưởng hạ thấp giọng là y điếc chắc?

Các ngươi chê bai thì chê bai, nhưng không thể dùng truyền âm nhập bí sao, ít ra cũng phải giữ chút thể diện cho y chứ!

"Kiều đại hiệp, tiểu tăng hiếu thắng ở chỗ nào chứ?!"

Cưu Ma Trí nghếch cổ lên nói.

A di đà... mẹ nó... phật! Nếu không phải đánh không lại, y còn cần ở chỗ này lãng phí nước bọt chắc? Đã sớm động thủ từ lâu rồi!

Kiều Phong nghe vậy, mỉm cười đáp: "Quốc sư bớt giận, chấp niệm với võ công của ngài quá sâu, sợ là khó lòng luyện thành. Nếu cứ khiên cưỡng tu luyện, e rằng sẽ bị thương. Võ công trong thiên hạ nhiều vô kể, hà tất phải lãng phí thời gian vào một môn võ công này?"

Kiều Phong vừa nói vừa cúi người xuống, bắt chước dáng vẻ của Cưu Ma Trí, một tay vẽ tròn một tay vẽ vuông trên mặt đất. Chỉ là nét vẽ cũng méo mó xiêu vẹo y hệt Cưu Ma Trí vậy.

Cưu Ma Trí thấy thế, tâm trạng lập tức sảng khoái hẳn lên.

Ha! Ngay cả nhân vật tầm cỡ như Kiều Phong cũng không làm được cơ mà!

Kiều Phong nhìn biểu cảm thay đổi của Cưu Ma Trí, bất đắc dĩ cười một tiếng. Hắn đã nắm rõ tính khí của vị quốc sư này, nên chớp mắt đã nghĩ ra biện pháp xoa dịu tâm trạng đối phương.

Đối phương đã hiếu thắng, vậy thì chỉ cần chứng minh bản thân mình cũng không làm được là xong.

Đoàn Dự thấy Cưu Ma Trí nhìn về phía mình, liên tục xua tay: "Ta đã thử từ lâu rồi, ta cũng chịu thua."

Cưu Ma Trí cuối cùng nhìn về phía Vương Ngữ Yên. Nàng chỉ tay vào hình vuông tròn méo mó xiêu vẹo trên mặt đất, tỏ ý mình cũng thất bại.

Cưu Ma Trí ngửa mặt lên trời thở hắt ra một ngụm trọc khí, thấy trong lòng thoải mái hơn nhiều rồi!

Có điều... Đám người này đều không thể luyện thành, nếu y mà luyện thành, vậy chẳng phải sẽ chứng minh được y mạnh hơn cả hai tên Kiều Phong và Đoàn Dự sao?!Vẫn phải luyện, nhưng không phải lúc này. Cứ liên tục thất bại trước mặt bao nhiêu người, quả thực vô cùng mất mặt.

Cưu Ma Trí bèn chuyển sang tu luyện nội công tâm pháp. Trong lúc đó, Vương Ngữ Yên và A Chu lần lượt bước lên xe ngựa. Đoàn Dự giải thích rằng nam nữ thụ thụ bất thân, nên để hai vị cô nương qua đêm trên xe, Cưu Ma Trí nghe vậy cũng tỏ ý rất thấu hiểu.

Luyện công mãi đến tận giờ Tý, y mới từ từ thiếp đi.

Lại qua thêm một canh giờ, điểm giờ Sửu ba khắc, ba người Kiều Phong, Tô Ly và Đoàn Dự như thể đã bàn bạc từ trước, đồng loạt mở bừng mắt.

Thấy Cưu Ma Trí vẫn đang ngủ say, ba người mới nhẹ nhàng đứng dậy, thi triển khinh công. Từ đầu đến cuối tuyệt nhiên không phát ra mảy may tiếng động, cứ thế lặng lẽ rời khỏi miếu hoang.

Phút chốc, bên trong ngôi miếu hoang chỉ còn lại duy nhất một mình Cưu Ma Trí.

Bạn đang đọc [Dịch] Thân Ở Bắc Tống, Vừa Muốn Nằm Thẳng Thì Ngươi Bảo Đây Là Thiên Long? của Hắc Đế Bạch Hoa

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    20d ago

  • Lượt đọc

    122

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!