Cầm quả "lựu đạn" trên tay, Phất Lạc Đức giải thích: "Ngư lôi đạn, sau khi kích hoạt rồi ném đi, nó sẽ phát ra một loại âm thanh vô hại với con người nhưng lại khiến loài cá cảm thấy buồn nôn, khó chịu. Ném xuống biển có thể ảnh hưởng đến vùng nước trong phạm vi bán kính một trăm mét. Đây là ma pháp đạo cụ mà giới thương nhân đi biển thích dùng nhất để xua đuổi ngư nhân, giá năm đồng tiền vàng một quả!"
Lâm Khắc nhíu mày, hắn không mấy hài lòng với hiệu quả của ngư lôi đạn. Dù sao mục đích của hắn là tiêu diệt hoặc xua đuổi triệt để.
Một quả ngư lôi đạn chỉ có thể xua đuổi tạm thời, chẳng qua cũng chỉ là trị ngọn chứ không trị gốc.
Hắn bèn hỏi: "Có bản tăng cường uy lực không? Tốt nhất là loại ném xuống một phát, đám ngư nhân liền phơi bụng trắng dã ấy."
Phất Lạc Đức lắc đầu: "Không có, khách hàng chủ yếu của loại ngư lôi đạn này là giới hải thương. Đám người đó tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy, chỉ cần xua đuổi là đủ dùng rồi. Chế tạo loại ngư lôi đạn có thể giết chết ngư nhân thì giá thành phải đội lên gấp mấy lần, bọn họ làm sao nỡ mua. Nhưng ngươi có thể mua nhiều một chút để dùng cùng lúc. Dù không chấn động đến chết được đám ngư nhân kia thì cũng đủ làm chúng ngất xỉu tạm thời, đến lúc đó ngươi cứ việc thỏa thích chém giết."
"Tuy nhiên, có loại ma pháp đạo cụ khác đáp ứng được yêu cầu của ngươi đấy."
Nói rồi, Phất Lạc Đức bê tới một chiếc rương, lấy từ bên trong ra mấy "quả nổ" có kiểu dáng tương tự ngư lôi đạn, nhưng trên bề mặt lại khắc những ma văn lôi điện màu vàng kim.
"Lôi bạo đạn."
Phất Lạc Đức giải thích: "Bên trong ta có nhồi thêm lôi tinh thạch. Sau khi ném ra, nó sẽ tạo thành một lĩnh vực lôi điện rộng chừng mười mét, liên tục giật điện các sinh vật trong phạm vi đó suốt ba giây. Cho dù không giật chết thì cũng khiến chúng bị tê liệt một thời gian. Đây chính là khắc tinh của các loài sinh vật sống dưới nước như ngư nhân. Nếu có nước biển dẫn truyền, phạm vi lĩnh vực còn có thể mở rộng tới hai mươi mét!"
Hai mắt Lâm Khắc sáng lên, vội hỏi: "Bao nhiêu tiền?"
Phất Lạc Đức đáp: "Ba mươi đồng tiền vàng một quả!"
Lâm Khắc hít sâu một hơi lạnh.
Ngư lôi đạn giá năm đồng tiền vàng vẫn còn nằm trong mức chấp nhận được, nhưng lôi bạo đạn này phạm vi sát thương nhỏ hơn mà lại có giá lên tới ba mươi đồng tiền vàng một quả.
Đúng là cướp tiền mà!
Số tiền đó đủ để mua một bộ giáp toàn thân cho kỵ sĩ rồi, gã bán đắt thế này thì mạo hiểm giả nào mua cho nổi?
Đừng thấy Lâm Khắc bán một con ma thú thu về tới tận chín mươi đồng tiền vàng, nếu mang bán thêm những nguyên liệu hắn tự giữ lại như da rắn thì bét nhất cũng phải được trên trăm đồng.
Nhưng đây là mức giá của nguyên một cái xác ma thú.
Ở thế giới này, không gian trang bị có thể chứa đồ vẫn vô cùng hiếm hoi, quý tộc bình thường còn chẳng sắm nổi, nói chi tới đám mạo hiểm giả đi săn ma thú.
Phần lớn mạo hiểm giả dù có thể chém giết ma thú cỡ lớn như hải ma xà thì cũng chẳng có khả năng mang nguyên vẹn cái xác của nó ra khỏi rừng.
Cố sức mang ra chỉ càng thu hút sự chú ý của các sinh vật săn mồi khác, đẩy bản thân vào chốn hiểm nguy. Thế nên, mạo hiểm giả thường chỉ lấy đi những nguyên liệu có giá trị nhất trên người ma thú.
Mà số lượng nguyên liệu mang theo được cũng hạn chế thu nhập của họ. Sau một hồi liều mạng sống chết, thu nhập cuối cùng của mạo hiểm giả có khi chỉ vỏn vẹn vài đồng tiền vàng.
Nhưng đắt mấy thì vẫn phải mua, ai bảo bản thân không có kỹ thuật chế tạo chứ?
"Ta muốn lấy năm quả lôi bạo đạn, mười quả ngư lôi đạn, có giảm giá không? Sau này chưa biết chừng ta còn cần mua thêm." Lâm Khắc hỏi.
Nghe số lượng Lâm Khắc cần mua, Phất Lạc Đức khá vui vẻ.
Đối với gã mà nói, đây cũng coi như một mối làm ăn lớn. Thế nhưng, vừa nghe tới vế sau đòi giảm giá, sắc mặt Phất Lạc Đức lập tức sa sầm xuống."Buôn bán nhỏ lẻ, miễn mặc cả, tổng cộng hai trăm đồng tiền vàng!"
Đúng là người lùn, quả nhiên bướng bỉnh! Bảo sao việc buôn bán chẳng thể mở rộng nổi.
Lâm Khắc thầm oán trách trong lòng, nhưng vẫn ngoan ngoãn móc tiền ra, sau đó hỏi tiếp: "Đúng rồi, pháp sư Phất Lạc Đức, không biết chỗ ngài có món binh khí nào vừa tay không?"
Phất Lạc Đức vừa lấy hàng cho Lâm Khắc, vừa hỏi: "Ngươi muốn binh khí thông thường hay ma pháp vũ khí?"
Lâm Khắc hỏi: "Ma pháp vũ khí thì có những loại nào?"
Phất Lạc Đức im lặng, lấy từ giá binh khí bên kia lò lửa xuống một thanh trường kiếm hoa mỹ, trang trí vô cùng lòe loẹt, chuôi kiếm thậm chí còn mạ vàng.
Kiểu dáng thanh trường kiếm này khá giống loại kiếm liễu Tây Dương ở kiếp trước của Lâm Khắc. Nó có phần bảo vệ tay, lưỡi kiếm vừa hẹp vừa mỏng, hiệu quả thực chiến vô cùng đáng lo. Thế nhưng, nhờ ngoại hình hoa lệ và đặc tính dễ mang theo, nó vẫn được nhiều quý tộc trong thành chọn làm bội kiếm và lễ khí trong các dịp lễ lớn.
Phất Lạc Đức búng nhẹ vào lưỡi kiếm, thanh kiếm lập tức phát ra tiếng ngân vang giòn giã. Gã nói: "Đừng thấy thanh kiếm này mảnh mà coi thường, ta đã thêm ma cương thạch vào bên trong. Sau khi tuốt khỏi vỏ, nó có thể hình thành một lớp kiếm khí rộng nửa thước, dài một thước bao bọc bên ngoài lưỡi kiếm. Tuy không dám nhận là chém sắt như bùn, nhưng chém rách lớp phòng ngự của giáp da thì chẳng thành vấn đề. Hơn nữa, trước khi kiếm khí bị phá vỡ, thân kiếm sẽ không trực tiếp va chạm với binh khí khác, phần nào tránh được hư hại. Món này rất được lòng đám công tử quý tộc các ngươi đấy."
Vừa nói, Phất Lạc Đức vừa đưa thanh kiếm cho Lâm Khắc để hắn thử tay.
Lâm Khắc nhận lấy, chỉ khẽ vận chuyển ma lực trong cơ thể, trên lưỡi kiếm mỏng manh lập tức bộc phát một luồng kiếm khí bán trong suốt mang theo khí tức sắc bén, khiến không khí xung quanh cũng khẽ vặn vẹo.
Hơn nữa, mức độ tiêu hao ma lực lại vô cùng thấp, cho dù chỉ là một học đồ ma pháp mới nhập môn cũng có thể kích phát kiếm khí duy trì khoảng một phút đồng hồ.
Chính loại vũ khí trang bị tiêu hao thấp nhưng hiệu quả cao này đã khai sinh ra những kẻ được gọi là ma pháp kỵ sĩ.
Loại kỵ sĩ này không đi sâu nghiên cứu ma pháp, mà chỉ tập trung tu luyện ma lực, rèn luyện cách sử dụng đủ loại ma pháp vũ khí để chiến đấu.
So với kỵ sĩ truyền thống, sức chiến đấu và độ khó nhằn của ma pháp kỵ sĩ cao hơn hẳn.
Chỉ có điều, chi phí bảo dưỡng và duy trì ma pháp vũ khí không hề nhỏ. Cái giá để bồi dưỡng một ma pháp kỵ sĩ đủ để đào tạo năm kỵ sĩ tinh anh trang bị tận răng, căn bản không thể triển khai đại trà. Bởi vậy, họ thường chỉ được các đại quý tộc bồi dưỡng làm thân vệ cho bản thân hoặc người nhà.
Tại các vương quốc lớn, còn có những nữ kỵ sĩ chuyên hộ vệ cho hoàng tộc hoặc nữ quyến của đại quý tộc.
Nhờ ma pháp vũ khí gia trì, cho dù là phụ nữ bẩm sinh yếu ớt cũng có thể phát huy sức mạnh không hề thua kém nam kỵ sĩ. Những nữ kỵ sĩ được các ngâm du thi nhân ca tụng trên đại lục về cơ bản đều thuộc nhóm này.
Tuy nhiên, sau khi nhận lấy thanh kiếm và vung vẩy vài cái, Lâm Khắc lại tỏ ra vô cùng thất vọng.
"Nhẹ quá."
Quả thực rất nhẹ. Để chiều lòng đám quý tộc trong thành lười rèn luyện thân thể, thanh kiếm này nặng chưa tới một cân, lại thêm thiết kế đối trọng thích hợp, nên đối với người sở hữu sức mạnh ngang một con trâu như Lâm Khắc mà nói, nó chẳng khác nào một tờ giấy.
Phất Lạc Đức cũng là kẻ sành sỏi trong nghề, chỉ nhìn qua động tác vung kiếm vừa rồi của Lâm Khắc là nhận ra ngay tiểu tử trước mắt không hề giống đám quý tộc chỉ được cái mã ngoài trong thành.
Thân thể tên này cũng rắn rỏi phết đấy chứ.
Thế là gã lại lấy ra một thanh đại kiếm cầm hai tay có khảm hồng thạch, tràn đầy tự hào nói:"Hồng Thạch đại kiếm, nặng mười cân. Sau khi kích hoạt bằng ma lực, thân kiếm sẽ được bao bọc bởi một lớp hỏa diễm phụ ma. Ngươi còn có thể tiêu hao lượng lớn ma lực để phun ra một luồng lửa dài tới ba mét, khiến kẻ địch không kịp trở tay. Nếu ở nơi hoang vu hẻo lánh mà đụng phải đám sinh vật tà ác như Thực Thi Quỷ thì hiệu quả tuyệt vời lắm đấy."
Hai mắt Lâm Khắc chợt sáng lên, hắn nhận lấy thanh kiếm rồi dùng một tay vung vẩy vài cái.
Hơi nặng một chút, nhưng vẫn nằm trong mức chấp nhận được. Cùng lắm quay về làm thịt thêm một con trâu nữa, sở hữu 'nhị ngưu chi lực' thì chắc là vừa tay.
Lâm Khắc hỏi: "Bao nhiêu tiền?"
Nhìn cảnh Lâm Khắc cầm thanh đại kiếm hai tay nặng mười cân múa may nhẹ tênh như kiếm đơn, Phất Lạc Đức cười tươi rói.
Đối với một thợ rèn mà nói, binh khí do mình chế tạo tìm được người chủ thích hợp cũng chính là một sự công nhận đối với bản thân gã.
Thế là gã báo ra một con số:
"Ta thấy ngươi có duyên, bớt cho ngươi hai thành, tám mươi đồng tiền vàng!"
Lâm Khắc: "Cáo từ!"