Nghe lải nhải dông dài một hồi, Trần Bình An rốt cuộc cũng hiểu rõ đầu đuôi ngọn ngành sự việc.
Hắn có nằm mơ cũng không ngờ, đám người này tìm đến mình vậy mà không phải vì diện mạo tuấn tú, mà chỉ đơn giản là vì Ỷ Thiên kiếm đang ở trong tay hắn.
Thật là chuyện nực cười, chỉ một thanh kiếm mà thôi, có đáng để bọn họ phải hưng sư động chúng như thế không?
Nếu đổi lại là người khác, nghe thấy suy nghĩ này có lẽ sẽ khịt mũi coi thường. Thế nhưng, nếu biết được số lượng bảo kiếm nằm trong nhẫn trữ vật của hắn, e rằng tất cả sẽ phải câm nín.