"Nhưng thế thì đã sao? Nhục thân của Huyền Khải kia chẳng phải cũng cứng như khối sắt đấy ư, cuối cùng vẫn bại dưới tay ta đó thôi." Hư ứng thần vẫn tỏ vẻ chẳng mấy bận tâm, thứ y am hiểu vốn không phải là cận chiến nhục thân.
"Gào!"
Khoảnh khắc tiếp theo, đất rung núi chuyển, đại địa nứt toác, lại một đầu sinh vật Minh Vực nữa hiện ra. Đó là một con hắc sắc cự viên to như ngọn núi, đang ngửa mặt lên trời gầm dài.
Trong thoáng chốc, chỉ thấy cuồng phong gào thét, tuyết đen bay rợp trời. Một luồng hàn lưu đáng sợ từ trên cao giáng xuống, nháy mắt đã quét qua vạn dặm đại địa, đi đến đâu vạn vật đóng băng đến đó.