Rời khỏi Chư Giới Phồn Hoa, Vệ Uyên lập tức khởi hành, lặng lẽ xuyên qua thông đạo bí cảnh đến Ích Châu, rồi đi gặp Kỷ Vương.
Trong vương cung, trong điện ngày đêm thắp đèn, cung nhân qua lại tấp nập, tấu chiết bay tới bay lui nhưng vẫn chất thành một đống tựa núi nhỏ.
Lúc này Kỷ Vương tuy mặt lộ vẻ mệt mỏi nhưng vẫn không ngừng vật lộn giữa đống tấu chiết cao ngất. Thấy Vệ Uyên, lão ngẩn ra một lúc rồi áy náy nói: "Sao ngươi lại đột nhiên tới vậy? Trong tay ta còn hơn năm trăm bản tấu chiết cần châu phê, không thể mời ngươi cùng thưởng thức ca vũ được rồi."