Doanh trại đó khá quy mô, dựng trên một vùng đất bằng phẳng trước núi, trong vòng mấy chục dặm đều là đồng bằng mênh mông, không có địa thế hiểm trở để phòng thủ. Theo binh pháp truyền thống, chủ tướng của doanh trại này có thể xem là kẻ bất tài.
Nhưng đây chính là phương pháp lập doanh trại độc đáo của Thanh Minh. Vòng ngoài là chiến hào và pháo đài, khu trung doanh có xây tường thấp, bên trong thiết lập trận địa pháo binh, hoàn toàn dùng công sự và hỏa lực để phòng ngự, hơn nữa tầm bắn của trọng pháo chính là phạm vi phòng ngự bao phủ, căn bản không cần tốn công tốn của để xây dựng thành trì.
Trong trung quân đại trướng phía dưới, một người bước ra, ngẩng đầu nhìn trời rồi vẫy vẫy tay, chính là Hiểu Ngư.
Tay Vệ Uyên không rảnh, bèn mọc ra một cánh tay mới, vẫy vẫy về phía Hiểu Ngư, rồi tiếp tục bay về phía trước.