"Nát bét hết rồi!!!" Tô Nghiệp day day mi tâm, niềm vui sướng khi nhận được nhân quả quyền bính ban sáng trong phút chốc đã tan biến sạch sẽ.
Thay vào đó là sự phiền não tột cùng.
Cũng khó trách lão gia tử lúc nào cũng sa sầm nét mặt, nhìn thấy mấy thứ này thì kẻ quái nào còn cười cho nổi chứ.
Tô Nghiệp thầm nghĩ nếu sau này mình thật sự thượng vị, e rằng niềm vui cũng chẳng còn. Mẹ kiếp, ngày ngày phải cắm mặt vào mấy thứ này thì còn gì là vui vẻ nữa.