Nghe Tô Nghiệp nói vậy, Phó Vĩ tức điên người. Gã vốn tưởng Tô Nghiệp ít nhiều cũng sẽ nể mặt mình, dù sao gã cũng là ông trùm trong giới giải trí.
Ở đế đô gã cũng có chút máu mặt, ngờ đâu Tô Nghiệp chẳng thèm nể nang chút nào, thậm chí còn hung hăng giẫm đạp mặt mũi gã dưới lòng bàn chân, lại nhổ thêm một bãi nước bọt.
"Lúc tên béo chết tiệt này chửi ta, ngươi câm như hến. Giờ gã sắp gặp họa, ngươi lại nhảy ra bảo ta giảng hòa. Ngươi coi ta là cái gì? Kẻ hèn nhát dễ nắn chắc?" Tô Nghiệp nhìn chằm chằm Phó Vĩ.
"Ta ghét nhất là cái loại xong chuyện mới đi xin lỗi. Đã ra ngoài lăn lộn, có lỗi thì phải nhận, ăn đòn thì phải đứng nghiêm mà chịu. Các ngươi sống ngần ấy tuổi đầu, sống uổng phí cả rồi sao?" Tô Nghiệp ném ánh mắt khinh bỉ về phía Cao béo và Phó Vĩ.