Chương 31: [Dịch] Kiếp Này, Ta Chỉ Yêu Đương Với Gái Hư

Vừa thơm lại vừa mềm hơn cô

Phiên bản dịch 9518 chữ

Vở kịch tàn, đàn anh Trần Dương lủi thủi rời đi.

Nữ thần ôm hôn người khác ngay trước mặt mình, còn lời từ chối nào tàn nhẫn hơn thế nữa?

Lý Tư Vũ vẫn không tin Tần Thủ và Tô Dữu có gì với nhau, nhưng việc hai người công khai thân mật giữa ban ngày ban mặt đã chạm đến giới hạn chịu đựng của cô.

Tần Thủ, anh đừng có mà hối hận!

Về phần Tô Dữu, sau đó cô cứ thẫn thờ, chẳng còn tâm trí đâu mà diễn kịch với Tần Thủ nữa. Đợi Lý Tư Vũ rời đi không lâu, cô cũng tìm cớ xin phép về trước.

Quầy hàng đang náo nhiệt đột nhiên vắng vẻ đi trông thấy.

Lục Nguyên Phương chớp thời cơ rảo bước tiến lại, gương mặt nghẹn tới đỏ bừng, cảm xúc sôi sục suýt thì trào cả ra ngoài, nhưng cuối cùng chỉ hóa thành một hành động giơ ngón cái.

"Tần Thủ, ông đỉnh vãi!"

Tần Thủ cũng chẳng hiểu mình "đỉnh" ở chỗ nào, hôn bạn gái không phải là chuyện hết sức bình thường sao?

Nhưng nhìn ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ pha lẫn ghen tị của thằng bạn thân, hắn vẫn vỗ vỗ vai đối phương coi như khích lệ.

Lục Linh Chi là người thứ hai tiến lại gần. Nỗi hụt hẫng trong lòng đã được cô giấu nhẹm đi, trên mặt lộ vẻ trêu chọc: "Tiểu Thủ tử, vị của hoa khôi thế nào?"

Tần Thủ vừa lật mấy xiên đồ nướng vừa ngước mắt lên: "Nếu cô đã muốn biết đến vậy, thì có muốn tự mình nếm thử không?"

"Nếm thế nào?" Lục Linh Chi ngơ ngác, không hiểu ý hắn là gì.

Tần Thủ không giải thích, chỉ chu môi chậm rãi tiến về phía đôi môi anh đào căng mọng của cô.

Lục Linh Chi đơ người, trái tim đập thình thịch như trống dồn.

Mãi đến khi khoảng cách giữa hai người chưa đầy ba centimet, cô mới bừng tỉnh, vội vã đẩy người đàn ông đang ở ngay sát sạt mình ra.

"Cậu muốn chết à!"

"Thì tôi muốn cho cô tự mình nếm thử mà. Với lại hội chị em bạn dì còn hôn môi nhau được, chẳng có lý do gì anh em tốt lại không thể cả."

Tần Thủ phun ra một tràng lý sự cùn làm Lục Linh Chi vừa thẹn vừa bực, vội vàng lui ra xa để giữ khoảng cách với tên cầm thú vô liêm sỉ này.

Đúng lúc Tần Thủ tưởng rằng cuối cùng cũng được yên tĩnh thì bà chị góa họ Tần lại thong thả bước tới.

"Cậu em họ Tần giỏi thật đấy nhé, tuổi còn nhỏ mà đã đùa giỡn mấy cô em xinh đẹp trong lòng bàn tay rồi."

"Chị Tần, không lẽ chị đang tự nhận mình là cô em xinh đẹp đấy chứ?"

"Ý cậu là sao?"

Tần Hoài Như cũng bày ra vẻ mặt y hệt Lục Linh Chi vừa nãy, cô muốn xem xem Tần Thủ rốt cuộc định trêu chọc mình thế nào.

Tần Thủ cười bẽn lẽn: "Tối qua người bị em đùa giỡn trong lòng bàn tay... hình như là chị Tần mà..."

"Cậu... đồ vô liêm sỉ!"

Gương mặt Tần Hoài Như tức thì đỏ bừng, không dám buông lời trêu chọc lung tung nữa.

Đùa giỡn thì cứ đùa giỡn, việc buôn bán vẫn diễn ra bình thường, khách ra khách vào nườm nượp khiến bàn ghế hầu như chẳng mấy khi trống chỗ.

Cứ thế thời gian trôi tới một giờ sáng. Sau khi Tần Thủ mời mọi người ăn một bữa lẩu xiên cay xong thì chợt cảm thấy hơi đau bụng, không biết có phải do ăn trúng thứ gì không sạch sẽ hay không.

Mấy người còn lại vẫn bình thường. Theo lệ cũ, Lục Linh Chi đi xe máy điện chở Tần Hoài Như về nhà, còn Tần Thủ và Lục Nguyên Phương cùng ngồi trên chiếc xe đẩy bán đồ nướng.

Vì Tần Thủ không được khỏe nên Lục Nguyên Phương xung phong làm tài xế. Dáng vẻ hăng hái đắc ý của hắn trông chẳng khác nào đang một tay lái siêu xe Ferrari.

Thế nhưng xe chạy chưa được bao xa thì từ bên đường đột nhiên vọt ra một bóng người, làm cho kẻ đang ra vẻ như Lục Nguyên Phương giật nảy cả mình.

"Đệt mợ, đi đường không mang mắt theo à... Ơ... Lý Tư Vũ?"

Lục Nguyên Phương đang chửi dở thì nhìn rõ người tới là ai, hắn cực kỳ biết điều rụt cổ ngậm miệng lại, nhường lại sân khấu cho hai nhân vật chính.Tần Thủ ôm bụng, nhíu chặt mày: "Lý Tư Vũ, cô lại muốn trò gì nữa đây?"

"Anh xuống xe đi, tôi có chuyện muốn nói với anh!"

Vẻ mặt Lý Tư Vũ lạnh tanh, đứng sừng sững trước xe đồ nướng không nhúc nhích, ra cái dáng vẻ hắn không đồng ý thì quyết không đi.

Tần Thủ đang bị tào tháo rượt, hơi sức đâu mà lằng nhằng với bạn gái cũ, hắn mất kiên nhẫn bảo: "Muốn nói gì thì nói thẳng đi, tôi còn đang vội về đi vệ sinh."

"Không được, anh phải xuống đây nghe tôi nói xong mới được đi!"

Lý Tư Vũ ôm cục tức suốt cả buổi tối, sao có thể dễ dàng bỏ qua như thế. Nhưng thấy Tần Thủ có vẻ khó chịu thật, cô khựng lại một chút rồi nói tiếp:

"Không phải anh muốn đi vệ sinh à, tôi dẫn anh đi!"

"...."

Tần Thủ cạn lời. Hắn ngẫm nghĩ một lát rồi cũng bước xuống xe, bảo Lục Nguyên Phương cứ lái xe về trước, còn mình thì theo Lý Tư Vũ đi về phía nhà nghỉ đối diện.

Bước vào bên trong, Tần Thủ thấy nội thất trang trí khá ổn, giá cả chắc cũng không rẻ.

"Lý Tư Vũ, đầu óc cô chập cheng rồi à? Chỉ để chặn đường tôi mà cất công đặt cả phòng cơ đấy?"

"Tôi thích thế đấy, với lại phòng này là do Hách Soái đặt cho tôi!"

Lý Tư Vũ đi phía trước, đôi chân thon dài trắng trẻo lấp ló dưới lớp váy ngắn. Cô cố tình nhắc đến tên Hách Soái để chọc tức Tần Thủ.

Dĩ nhiên, việc đặt phòng còn có một nguyên nhân khác.

Lần trước chỉ vì nửa đêm không chốn dung thân nên mới bị Tần Thủ lừa về nhà làm nhục, lần này sao cô có thể giẫm lên vết xe đổ đó nữa.

Lý Tư Vũ cô đâu có ngu.

Tần Thủ hơi sức đâu mà quan tâm cô bạn gái cũ đang tự mình đa tình, vừa đẩy cửa phòng ra là hắn vội vàng lao vào giải quyết nỗi buồn.

Hơn mười phút sau, hắn sảng khoái bước ra, vừa vặn thấy Lý Tư Vũ đang ngáp ngắn ngáp dài.

"Trễ rồi, có chuyện gì thì nói nhanh lên, tôi còn vội về nhà ngủ."

Tần Thủ vừa nói vừa đảo mắt đánh giá xung quanh.

Đây là một phòng đơn nội thất cao cấp, ngoài chiếc giường lớn còn kèm theo một phòng khách nhỏ. Lý Tư Vũ đang ngồi trên ghế sofa ngoài phòng khách, lấy lại vẻ mặt lạnh lùng nhìn hắn.

"Tần Thủ, anh đang đắc ý lắm đúng không? Cướp được nụ hôn đầu của Tô Dữu rồi, thế nào, mùi vị tuyệt lắm nhỉ?"

"Cũng tuyệt lắm, vừa mềm vừa thơm hơn cô."

Tần Thủ biết thừa kiểu gì cũng là mấy câu hỏi nhạt nhẽo này, hắn dứt khoát ngả lưng xuống chiếc giường êm ái, đáp lời cho thỏa lòng cô bạn gái cũ.

Lý Tư Vũ quả nhiên bốc hỏa, chẳng còn giữ nổi vẻ bình tĩnh được nữa. Cô hầm hầm bước tới bên giường, cúi xuống trừng mắt nhìn hắn.

"Tần Thủ, nếu anh còn giữ cái thái độ này thì cả đời đừng hòng quay lại với tôi!"

"Tại sao tôi phải quay lại với cô? Tô Dữu từ nhan sắc, vóc dáng, thành tích học tập cho đến tính cách đều ăn đứt cô, thằng ngu cũng biết phải chọn ai."

"Anh!"

Người ta nói cấm có sai, sự thật mới là nhát dao sắc bén nhất.

Khách quan mà nói, nhan sắc hai người không chênh lệch mấy, nhưng vóc dáng và thành tích học tập thì đúng là có khoảng cách rõ ràng.

Lý Tư Vũ lập tức phát điên, từ một thiếu nữ xinh đẹp hóa thành bà chằn, điên cuồng cào cấu người đàn ông đang nằm trên giường.

Tần Thủ đời nào thèm nhượng bộ, vung tay đánh "đét đét đét" mấy phát, căn phòng lập tức yên tĩnh trở lại.

Hơn nữa, thời gian dần trôi, một luồng cảm xúc khác lạ đang nhanh chóng nảy sinh.

Lý Tư Vũ nhận ra nguy hiểm, vội vàng muốn chồm dậy, nhưng đã quá muộn.

"Ưm... anh dám..."

"Đét!"

....

Ngay lúc Tần Thủ và cô bạn gái cũ đang giằng co kịch liệt, Tô Dữu cùng mẹ đang ngồi ngoài phòng khách xem tivi.

Mẹ của Tô Dữu tên là Tô Xảo Vân, dù đã ngoài bốn mươi nhưng vẫn giữ được nét mặn mà quyến rũ, nhìn qua là biết thời trẻ chắc chắn vô cùng xinh đẹp.Hiện tại, nhà họ Tô sống nhờ vào quán ăn nhỏ do mẹ Tô mở. Tuy tay nghề nấu nướng của bà chỉ ở mức bình thường, nhưng nhờ có nhiều khách quen nên cuộc sống coi như cũng tạm ổn.

Thấy con gái từ lúc đi chơi tối về cứ ngẩn ngơ khó hiểu, mẹ Tô quan tâm hỏi: "Dữu Dữu, con sao thế? Trong người không khỏe à?"

"Dạ không... chỉ là con đang nghĩ vài chuyện thôi."

Tô Dữu giật mình tỉnh lại, cúi đầu đáp một tiếng. Trong đầu cô lại hiện lên cảnh bị hôn giữa chốn đông người tối nay, khuôn mặt nhỏ nhắn không khỏi đỏ bừng lên vì vừa xấu hổ vừa bực tức.

Đó là nụ hôn đầu của cô đấy, thế mà cứ vậy là mất luôn!

Mẹ Tô cũng không nghĩ nhiều, bà vẫn rất yên tâm về con gái mình. Ánh mắt dời lại màn hình ti vi, bà tiện miệng hỏi: "Con vừa về đã chạy đi phụ giúp 'con mồi', có phải là hơi để tâm quá rồi không?"

Đúng vậy, mẹ Tô luôn biết chuyện con gái trêu đùa mấy gã trai ngây thơ, thậm chí ban đầu chính bà còn là người bày mưu tính kế giúp con gái nhanh chóng nâng cao tay nghề.

Công sức bỏ ra quả không uổng phí, trải qua năm năm rèn luyện, tay nghề của Tô Dữu giờ đây đã đạt tới cảnh giới "trò giỏi hơn thầy".

Lên đại học là có thể tiến thêm một bước, đi phá hoại mấy mối tình vẫn được tung hô là "sống chết có nhau" kia.

Bà đã nóng lòng muốn xem cái cảnh mấy gã đàn ông thâm tình vứt bỏ bạn gái, rồi sau đó lại bị chính con gái bà đá văng không thương tiếc!

Trong lòng Tô Dữu thót lên một cái, nhưng sắc mặt vẫn thản nhiên: "Trước đó con đánh giá sai tình hình rồi. Hiện giờ anh ta chỉ cắm đầu vào sự nghiệp, chẳng mặn mà gì với chuyện tình cảm, e là trong thời gian ngắn chưa thể hoàn toàn hạ gục được."

"Chậc... Cái xe đồ nướng thì tính là sự nghiệp gì chứ, ít nhất cũng phải như bố con..."

Mẹ Tô bất giác cười khẩy, nhưng nói đến nửa chừng thì sắc mặt lập tức sầm xuống.

Đàn ông nhà họ Tô quả thực đều là những tay làm ăn có máu mặt, bố và ông ngoại của Tô Dữu hiện tại sở hữu khối tài sản ít nhất cũng phải hàng chục triệu tệ.

Nhưng cả hai người này đều có chung một đặc điểm: hễ phát tài là lập tức vứt bỏ vợ con!

Cứ nghĩ tới bi kịch mình từng trải qua, mẹ Tô lại quay sang nhìn cô con gái xinh đẹp đang tuổi xuân thì, nghiêm giọng nhắc lại cái gia quy mà bà đã lải nhải không biết bao nhiêu lần:

"Dữu Dữu, con phải nhớ kỹ cho mẹ, đàn ông trên đời này chẳng có đứa nào tốt đẹp cả! Sau này con tuyệt đối không được động lòng thật với bất kỳ gã nào, nghe chưa!"

"Con biết rồi..."

Bạn đang đọc [Dịch] Kiếp Này, Ta Chỉ Yêu Đương Với Gái Hư của Tại Hạ Lương Thần

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    17h ago

  • Lượt đọc

    12

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!