Bàn tay giơ lên của Âu Dương Nhung thuận thế nhận lấy chiếc khăn tay thêu hoa sen trắng của tiểu sư muội.
Hắn cúi mắt lau miệng, rồi lại cẩn thận lau ngón tay, sau đó lật mặt khăn gấp lại, đưa trả cho Tạ Lệnh Khương, chỉ vào khóe môi phúng phính của nàng còn dính chút màu trắng sữa do ăn tô sơn để lại.
Tạ Lệnh Khương nhận lại khăn, dùng mặt khăn sạch mà đại sư huynh dường như cố ý để lại lau khóe môi, ánh mắt né tránh Ly Khỏa Nhi và người nhà họ Ly, có chút ngượng ngùng.
Đại sư huynh sao lại thẳng tính như vậy, chẳng coi ta là người ngoài chút nào.