Chương 32: [Dịch] Dị Thú Mê Thành

Hồng môn yến

Phiên bản dịch 11857 chữ

Cái giọng oang oang của Ngưu Hiên khiến bảy tám người bạn cùng lớp đều ngoái nhìn, làm Cao Dương thấy không được tự nhiên cho lắm. Hắn nhanh chóng đảo mắt một vòng, tìm thấy nhân vật chính của hôm nay – Vạn Tư Tư.

Vạn Tư Tư đang ngồi trên chiếc sofa dài, xung quanh là hai cô bạn khá thân.

Trên chiếc bàn trà bằng kính bày la liệt đồ ăn vặt, khay hoa quả, nước ngọt và bia. Gần đó là một chiếc xe đẩy cao cấp đặt chiếc bánh kem ba tầng tuyệt đẹp và sang trọng, nhìn qua là biết giá cả đắt đỏ cỡ nào.

Hôm nay Vạn Tư Tư cất công ăn diện hẳn. Mái tóc ngắn ngang vai giản dị ngày thường được sấy phồng nhẹ, toát lên vẻ tinh nghịch. Cô diện chiếc váy hai dây chấm bi kiểu Nhật, để lộ bờ vai trắng ngần cùng xương quai xanh gợi cảm. Trên chiếc cổ thon thả đeo một sợi choker ren đen, trông cô hệt như một chú mèo con vừa ngoan ngoãn vừa xinh xắn.

Bộ đồ này thực ra chỉ là phong cách kẹo ngọt kiểu Nhật phổ biến, nhưng với Vạn Tư Tư thì đã là quá sức táo bạo rồi. Cô phải lấy hết can đảm dưới sự xúi giục của hai cô bạn mới dám mặc thử đấy.

Thực tế chứng minh, màn lên đồ này rất thành công. Đám nam sinh đến dự tiệc hôm nay hễ nhìn thấy Vạn Tư Tư là y như rằng bất giác ngẩn người ra một chút, rồi buông vài câu khen ngợi đầy mờ ám.

Vạn Tư Tư cúi đầu mỉm cười, trong lòng dần tự tin hơn hẳn. Cô càng lúc càng mong ngóng Cao Dương xuất hiện, muốn xem phản ứng của hắn khi nhìn thấy mình lúc này sẽ ra sao.

Chờ đợi mãi, cuối cùng Cao Dương cũng tới. Khoảnh khắc hắn đẩy cửa bước vào, hai má Vạn Tư Tư lập tức ửng đỏ, trái tim đập loạn nhịp. Nhưng may mà ánh đèn trong phòng mờ ảo nên chẳng ai phát hiện ra.

Vì mọi người đã hẹn trước là không tặng quà nên Cao Dương cũng chẳng mua gì, chỉ tiện đường ghé vào một tiệm bánh ngọt gói mang đi một phần cheesecake matcha. Hắn xách túi bánh đặt lên bàn trà, vẻ mặt rất tự nhiên: "Tiểu Tư, sinh nhật vui vẻ nhé. Tớ không biết cậu thích ăn gì nên mua tạm phần bánh ngọt này."

"Cảm ơn cậu." Vạn Tư Tư còn định nói thêm gì đó, thì cô bạn đeo kính ngồi cạnh đã rất biết ý mà đứng phắt dậy: "Tớ đi chọn bài hát đây, Cao Dương cứ ngồi tự nhiên nhé."

Cao Dương nhìn chỗ trống bên cạnh Vạn Tư Tư, lập tức hiểu ra ngay: Pha "kiến tạo" này lộ liễu quá rồi đấy.

Hắn đang do dự xem có nên thuận nước đẩy thuyền ngồi xuống luôn không, thì từ góc phòng bao chợt vang lên giọng của Thanh Linh: "Cao Dương, qua đây."

Cao Dương ngoái đầu lại. Thanh Linh đang ngồi trên chiếc sofa đôi ở góc tường, hai tay khoanh trước ngực, sắc mặt bình thản. Cô mặc một bộ đồ thể thao màu nâu cà phê thiết kế tối giản nhưng ôm dáng, tóc buộc đuôi ngựa cao, để mặt mộc hoàn toàn. Thế nhưng nhan sắc ấy vẫn dư sức lấn át tất cả, toát ra hào quang nữ thần bức người.

"À, ừ." Cao Dương đi tới, ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh Thanh Linh.

Nụ cười trên môi Vạn Tư Tư còn chưa kịp nở trọn vẹn đã cứng đờ lại. Cô vội nghiêng đầu vuốt tóc, giả vờ tự nhiên quay sang bắt chuyện với người bên cạnh.

Thanh Linh gọi Cao Dương qua là để bàn chuyện chính, nhưng cô còn chưa kịp mở lời thì đã bị một giọng nói cắt ngang.

Ngưu Hiên hò reo ầm ĩ: "Cao Dương, có mỗi mình cậu đến muộn thôi đấy, không định thể hiện chút gì cho mọi người xem à!"

"Đúng đấy!" Mấy cậu nam sinh hùa theo.

"Nào! Hát một bài đi chứ." Ngưu Hiên chìa micro về phía Cao Dương, ngoài miệng thì cười nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ khinh khỉnh. Bản thân Ngưu Hiên cũng biết mình hát chẳng ra sao, nhưng Cao Dương hát còn thảm họa hơn. Hôm nay gã đang ngứa mắt với Cao Dương, chỉ muốn làm hắn bẽ mặt một phen.

Vốn dĩ, Ngưu Hiên chẳng có ác cảm gì với Cao Dương, nhưng nửa tháng trở lại đây, gã càng nhìn thằng nhãi này lại càng thấy gai mắt!

Cái chết của Lý Vi Vi bỗng chốc khiến Cao Dương nhận được sự chú ý của đông đảo bạn học. Gần như ai nấy đều biết hắn và Lý Vi Vi là thanh mai trúc mã. Lúc đó, Ngưu Hiên cũng giống như những người khác, có chút thương hại hắn. Ai mà ngờ sau khi Lý Vi Vi mất, tên Cao Dương này lại biến thành kẻ chiến thắng cơ chứ.Đầu tiên là nữ thần Thanh Linh - người mà chẳng ai trong lớp có gan theo đuổi - thế mà lại ngày càng thân thiết với hắn.

Hồi mới vào lớp mười, không phải Ngưu Hiên chưa từng tăm tia Thanh Linh. Nhưng chỉ sau vài lần thăm dò, gã đã bị hắt hủi không thương tiếc. Về sau rộ lên tin đồn cô là les, Ngưu Hiên cũng biết điều không dây dưa nữa. Dù sao gã cũng chẳng thiếu bạn gái, hà cớ gì phải để một đứa con gái làm mất mặt mình.

Giờ thì hay rồi, một Thanh Linh tuyệt đối không gã đàn ông nào cưa đổ được, thế mà lại dính lấy Cao Dương.

Mấy hôm trước, còn có bạn học bắt gặp Cao Dương và Thanh Linh nắm tay nhau đi vào ga tàu điện ngầm ngoài trường. Tin này vừa tung ra đã làm cả lớp sôi sùng sục, đám nam sinh lén khen Cao Dương quá đỉnh, les mà cũng "bẻ thẳng" được, sức hút cỡ này thì đúng là cạn lời.

Chẳng biết có phải nhờ hiệu ứng "hào quang nữ thần" hay không mà Cao Dương - kẻ vốn có nhan sắc bậc trung - nay nhìn lại càng ngày càng đẹp trai. Khí chất bình thường trước đây của hắn cũng thay đổi, giờ đây hắn luôn giữ một sự xa cách nhàn nhạt với tất cả mọi người. Mẹ kiếp, đúng là làm bộ làm tịch hết chỗ nói, thế mà đám con gái lại cứ mê mệt cái kiểu đấy.

Hôm nay là sinh nhật Vạn Tư Tư, đổi lại là trước kia thì Ngưu Hiên còn lâu mới thèm đến. Nhưng chẳng biết có phải con gái càng lớn càng trổ mã hay không, dạo gần đây Vạn Tư Tư nhìn ngày càng mơn mởn.

Ngưu Hiên vừa đá bạn gái cũ, lại chưa từng thử qua kiểu em gái nhỏ nhắn, đáng yêu mềm mại này bao giờ nên bỗng nổi hứng. Gã đặt hẳn một chiếc bánh kem ba tầng giá 999 tệ cho Vạn Tư Tư, kèm theo một bó hoa hồng, dã tâm đúng là rõ như ban ngày.

Ngưu Hiên thừa biết mấy chiêu này sến sẩm, nhưng được cái cực kỳ hiệu nghiệm.

Gã thầm nghĩ: Đàn bà mà, có ai không hám hư vinh? Chẳng có ca nào là tiền không giải quyết được, nếu chưa được thì chỉ chứng tỏ đập tiền chưa đủ nhiều mà thôi.

Mười phút trước, khi bó hoa hồng được mang vào, cả phòng đều ồ lên trêu chọc. Ngưu Hiên cứ ngỡ nắm chắc phần thắng trong tay, nào ngờ Vạn Tư Tư lại kiên quyết không nhận, mặt còn lộ rõ vẻ khó xử.

Ngưu Hiên cũng là kẻ biết tùy cơ ứng biến, gã không ép, chỉ đùa vài câu rồi gạt chuyện đó qua một bên. Tiếp theo, gã vừa hát vừa âm thầm quan sát nhất cử nhất động của Vạn Tư Tư. Hôm nay ngoài mặt cô vẫn cười nói vui vẻ với bạn bè, nhưng thực chất lại có vẻ lơ đãng, như thể đang đợi ai đó.

Rất nhanh sau đó, Cao Dương đẩy cửa bước vào.

Ánh mắt Vạn Tư Tư lập tức sáng bừng lên, cả gương mặt rạng rỡ hẳn ra. Phải thừa nhận rằng, khoảnh khắc ấy Vạn Tư Tư quá đỗi xinh đẹp, gần như lấn át cả Thanh Linh đang có mặt ở đó.

Ngưu Hiên lập tức hiểu ra tất cả, cơn giận bốc lên ngùn ngụt.

Cao Dương, Cao Dương, lại là thằng chó Cao Dương!

Hôm nay ông đây phải xem mày bản lĩnh đến đâu!

"Này! Hát một bài đi chứ! Đừng làm mọi người mất hứng!" Ngưu Hiên cất giọng gay gắt.

Vài người bạn tinh ý đã ngửi thấy mùi thuốc súng, nhưng chẳng ai vạch trần, chỉ vừa cắn hạt dưa vừa đóng vai quần chúng hóng hớt.

Vạn Tư Tư cũng rất mong chờ. Trước đây cô từng nghe bạn bè bảo Cao Dương mù tịt âm luật, hát dở tệ, nhưng cô không hề tin. Một người dịu dàng như Cao Dương chắc chắn hát cũng rất hay mới phải. Mà cho dù không hay... thì chắc chắn cũng thuộc kiểu rất đáng yêu.

Cao Dương đưa mắt ra hiệu với Thanh Linh: Lát nữa hẵng nói?

Thanh Linh đáp lại bằng một ánh mắt: Lát nữa hẵng nói.

"Được thôi." Cao Dương đứng dậy.

Dưới sự "chú ý của muôn người", Cao Dương bước qua gian phòng bao không quá rộng, tiến đến bên máy chọn bài. Chẳng mấy chốc, hắn đã chọn một bài hát của "Thiên vương trà sữa" Châu Kiệt Luân – ca khúc "Không Thể Mở Lời".

"Ái chà, nhạc cũ cơ đấy." Ngưu Hiên mỉa mai chua ngoa, "Nhìn là biết thánh cướp mic chuyên nghiệp rồi! Anh em dỏng tai lên mà thưởng thức nhé!""Haha, không thành vấn đề!"

"Lót dép hóng ca thần trổ tài!"

"Ca thần làm một bài đi!"

Mấy nam sinh cười cợt hùa theo.

Cao Dương thừa biết mình hát dở tệ, vốn định nhịn cho êm chuyện, mất mặt thì chịu, cứ hát bừa một bài cho xong để còn bàn chính sự với Thanh Linh. Thế nhưng cái thằng Ngưu Hiên này thật sự ép người quá đáng.

Khúc dạo đầu nhẹ nhàng vang lên, chưa đầy mười giây nữa là phải cất giọng.

Cao Dương càng nghĩ càng bực, sẵn cơn bốc đồng bèn nhắm nghiền hai mắt.

【Bíp ——】

【Tiến vào hệ thống】

【Bạn vừa nhận được 1 Điểm may mắn, tổng cộng còn lại 26 Điểm may mắn】

—— Thuộc tính nào giúp hát hay hơn?

【Điểm mị lực, có tác dụng gia tăng thiên phú trong lĩnh vực âm thanh. Hiện tại bạn chưa có thiên phú loại này, không khuyến nghị cộng điểm】

—— Cộng hết 26 điểm! Xác nhận!

【Đã cộng điểm】

【Điểm thể lực: 27, Điểm sức bền: 28】

【Điểm sức mạnh: 17, Điểm nhanh nhẹn: 27】

【Điểm tinh thần: 67, Điểm mị lực: 55】

【Điểm vận may: 132】

【Hệ thống đóng lại】

……

Cao Dương mở bừng mắt, tức thì cảm thấy cổ họng hơi ngứa ngáy, lồng ngực dường như cũng được một luồng năng lượng đả thông. Hắn biết điểm thuộc tính đã phát huy tác dụng, toàn bộ quá trình biến đổi này kéo dài chừng ba mươi giây.

"Ca thần sao còn chưa hát thế, cả bọn đang đợi kìa!" Ngưu Hiên lên tiếng hối thúc.

Cao Dương hít sâu một hơi, cất giọng bắt nhịp hoàn hảo:

"Băng qua từng tầng mây cố gắng chạy về phía em, tình yêu vừa trao đi thì em đã nép vào vòng tay người khác..."

Ngừng một nhịp, Cao Dương đứng dậy, hai tay ôm micro, vẻ mặt đầy thâm tình:

"Chỉ là chẳng thể mở lời để người hiểu thấu, chỉ vài câu giản đơn cũng đủ dỗ em cười, cả trái tim lơ lửng giữa không trung tôi chỉ có thể đứng nhìn từ xa, những điều đó tôi đều làm được nhưng người bên em nay đã chẳng phải tôi..."

Bài hát kết thúc.

Cả phòng hát chìm vào một sự im lặng kỳ lạ, đám bạn học vốn định chờ xem kịch vui lúc này mới bừng tỉnh nhận ra bài hát đã kết thúc.

Màn trình diễn của Cao Dương tuy chưa đạt đến đẳng cấp chuyên nghiệp, nhưng trong giới nghiệp dư thì tuyệt đối thuộc hàng xuất sắc. Quan trọng hơn cả là hắn hát vô cùng nhập tâm.

Đã thế bài hát này lại còn quá hợp hoàn cảnh. Lý Vi Vi vừa qua đời chưa bao lâu, mọi người tự động áp cho Cao Dương một lăng kính bi thương kiểu "trước kia khó cất thành lời, giờ đây vĩnh viễn chẳng còn cơ hội nói ra". Không ít bạn học đã bị cảm động thực sự đến mức đỏ hoe khóe mắt, trong đó có cả Vạn Tư Tư.

Vạn Tư Tư thoạt đầu thấy mừng rỡ vì Cao Dương hát hay quá; nhưng rất nhanh sau đó cô lại nhớ đến cái chết của Lý Vi Vi mà tiếc thương, đau lòng; cuối cùng, tất cả hóa thành một nỗi hụt hẫng man mác: Quả nhiên Cao Dương vẫn luôn thích Lý Vi Vi, dẫu sao hai người họ cũng là thanh mai trúc mã, có với nhau hơn chục năm tình cảm sâu nặng.

Thế nhưng, cho dù Lý Vi Vi có là "bạch nguyệt quang" vĩnh hằng trong lòng hắn đi chăng nữa, mình cũng tuyệt đối không bỏ cuộc. Mình tin rằng, sự đồng hành chính là lời tỏ tình dài lâu nhất...

Vạn Tư Tư cúi đầu, trong lòng đang tự biên tự diễn một vở kịch độc thoại vừa hoành tráng lại vừa bi thương.

Ngưu Hiên ngồi đực mặt trên ghế sô pha với vẻ mặt như nuốt phải ruồi, trong lòng cuộn trào sôi sục, chửi thề không ngớt.

Cao Dương đưa micro cho người bạn tiếp theo muốn hát, thầm thở dài, trong lòng vô cùng ảo não: Bốc đồng đúng là ác quỷ mà, chỉ vì chút hư vinh cỏn con lại lãng phí mất 26 Điểm may mắn quý giá.

Lúc hát, Cao Dương dồn hết tâm tư, thâm tình là thế, nhưng vừa xong xuôi hắn liền trở lại dáng vẻ mờ nhạt thường ngày, lặng lẽ bước về góc phòng, ngồi xuống cạnh Thanh Linh.

"Hát cũng được đấy." Thanh Linh lên tiếng.

Cao Dương thoáng ngẩn người, không ngờ Thanh Linh cũng để tâm đến những chuyện ngoài việc trở nên mạnh mẽ: "Quá khen rồi. Lúc nãy cô định nói với tôi chuyện gì thế?"Thanh Linh nhích lại gần Cao Dương thêm chút nữa, hạ giọng: "Hôm nay tôi..."

"Cao Dương!" Ngưu Hiên hét lớn: "Mày qua đây cho tao!"

Hai lần bị ngắt lời, sắc mặt Thanh Linh tối sầm lại, tưởng chừng như ngay giây tiếp theo cô sẽ rút dao chém bay đầu gã.

"Chị Thanh, bình tĩnh..." Cao Dương vội vàng cản Thanh Linh đang định đứng phắt dậy: "Không đáng đâu, thật sự không cần thiết phải làm thế, cứ để tôi lo."

"Giải quyết nhanh lên." Thanh Linh bực dọc.

"Rõ."

Bạn đang đọc [Dịch] Dị Thú Mê Thành của Peng Pai

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    9h ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!