“Tôi không có thiên phú Đao Thần! Cũng không hề giấu giếm thực lực!” Lưỡi đao kề sát cổ Cao Dương sắp cứa ra máu, hắn chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm nữa, tuôn một tràng khai sạch: “Vừa rồi lúc nguy cấp, tôi đột nhiên lĩnh ngộ được thiên phú mới - Sao Chép. Nó có thể sao chép thiên phú của người khác trong thời gian ngắn, nhưng bắt buộc phải chạm vào người đối phương 1 giây. Tôi muốn sao chép thiên phú Đao Thần của cậu, nhưng lại với không tới... Chuyện sau đó thì cậu biết cả rồi đấy.”
Thanh Linh bán tín bán nghi, nhìn sang cảnh sát Hoàng: “Có loại thiên phú này thật ạ?”
“Có.” Cảnh sát Hoàng gật đầu: “Nếu chú nhớ không nhầm thì số hiệu của nó là 18.”
Ông nhìn Cao Dương với ánh mắt đầy ao ước: “Lĩnh ngộ được thiên phú xịn đấy, chúc mừng cháu nhé.”
Thanh Linh nhìn Cao Dương, hai giây sau mới thu đao lại.
“Cứ bốc phét đi, tôi thấy cậu chỉ muốn nhân cơ hội sàm sỡ con gái nhà người ta thì có!” Ngô Đại Hải đi tới, vẻ mặt đầy bất bình, đồng thời cũng lộ rõ vẻ ghen tị.
Cao Dương vừa nhìn thấy Ngô Đại Hải là bốc hỏa, lúc đánh nhau thì chạy nhanh hơn ai hết, giờ an toàn rồi lại là người đầu tiên nhảy ra nói mỉa.
Cảnh sát Hoàng lấy mấy cái khăn ông thường dùng khi chạy bộ buổi sáng trong xe ra, ném cho Cao Dương và Thanh Linh mỗi người một cái: “Lau máu trước đi đã.”
Kế đó, ông lại nhìn Ngô Đại Hải: “Bây giờ chúng tôi đã qua bài kiểm tra chưa?”
“Kiểm tra gì cơ?” Ngô Đại Hải ngớ người ra.
“Đừng diễn nữa, chuyện vừa rồi chắc chắn là bài kiểm tra cậu dành cho chúng tôi đúng không.” Giọng cảnh sát Hoàng lộ vẻ không vui, kiểu kiểm tra này quá nguy hiểm rồi!
“Làm gì có chuyện đó! Tôi bị thần kinh hay sao mà đi làm cái trò này.” Ngô Đại Hải kích động khua chân múa tay: “Tôi thật sự không biết tại sao ông Trương lại đột nhiên thú hóa, lại còn biến thành cái thứ kinh tởm như thế, chính tôi cũng suýt tè ra quần rồi đây này!”
Cao Dương bây giờ vô cùng nghi ngờ độ uy tín của cái tổ chức này.
Cảnh sát Hoàng đưa tay day trán, lúc này ông cũng hơi cạn lời —— thế giới của người trưởng thành, đúng là quá mệt mỏi.
Ngô Đại Hải xoa xoa mũi: “Mấy người mau về đi, đằng nào thì vài ngày nữa tổ chức cũng sẽ cử người tìm đến các người thôi. Đến lúc đó các người sẽ biết nội dung kiểm tra là gì.”
Ngô Đại Hải vừa định rời đi lại khựng bước, ánh mắt gã lướt qua Cao Dương, dán chặt về phía sau hắn với vẻ đầy tà ý.
Cao Dương quay đầu lại, phát hiện Thanh Linh đang định cởi áo. Vết máu trên bộ đồng phục của cô quá nhiều, căn bản là không thể lau sạch được nữa.
Cảnh sát Hoàng lập tức cởi áo khoác của mình ra, ném cho Cao Dương.
Cao Dương quay người, kịp thời choàng áo lên người Thanh Linh.
Ngô Đại Hải lập tức thất vọng tràn trề, gã ngượng ngùng ho khan một tiếng: “Về nhà ngoan ngoãn chờ thông báo đấy! Nhớ kỹ nhé!”
Sau khi Ngô Đại Hải rời đi, Cao Dương nhìn đống thi thể đứt lìa bừa bãi cùng vũng máu tươi cách đó không xa, hỏi cảnh sát Hoàng: “Chỗ này xử lý thế nào ạ?”
Cảnh sát Hoàng thở dài: “Cốp xe chú có một can xăng, đốt đi thôi.”
...
Năm phút sau, ba người lặng lẽ đứng trước đống lửa lớn. Thanh Linh quấn chiếc áo khoác của cảnh sát Hoàng, để lộ đôi chân dài miên man mịn màng, bị ánh lửa đỏ rực nhuộm thành màu vàng óng.
Cô ném bộ đồng phục của mình vào ngọn lửa, Cao Dương cũng cởi áo đồng phục vứt vào đống lửa.
Xác nhận mọi dấu vết đều đã hóa thành tro bụi, cả ba mới quay người rời đi, bước về phía xe cảnh sát.
Đột nhiên, Cao Dương có cảm giác như có thứ gì đó đang nhìn chằm chằm vào mình, hắn giật mình ngẩng phắt đầu lên.
Quả nhiên, một con mèo trắng với thể hình khá lớn đang đứng trên cột điện, lặng lẽ quan sát hắn. Dưới ánh trăng vằng vặc, bộ lông của nó trắng muốt như tuyết, đôi mắt tựa ngọc phỉ thúy. Thần thái của nó trông vô cùng cao quý và kiêu sa, dường như còn toát lên vẻ kiêu ngạo nhàn nhạt.Cao Dương giật thót: Đây chẳng phải là con mèo trắng mà Bàn Tuấn từng miêu tả sao? Lẽ nào việc ông Trương đột nhiên thú hóa... có liên quan đến nó?!
“Cháu đang nhìn gì thế?” Cảnh sát Hoàng đứng bên cửa xe hỏi.
Cao Dương vừa lơ đãng một chút, con mèo trắng đã biến mất, trên cột điện trống trơn.
Lẽ nào do mình mệt quá nên sinh ảo giác?
Cao Dương nhanh chóng mở hệ thống, xác nhận Điểm may mắn thu được không hề nhân đôi. Thôi kệ, ít nhất cũng thoát khỏi nguy hiểm rồi.
“... Dạ không có gì.” Cao Dương day day thái dương, quay người bước về phía xe cảnh sát.
…
Cảnh sát Hoàng lái xe rất vững, tốc độ chậm rãi, êm ái, đài radio đang phát một bản nhạc du dương. Một tay ông giữ vô lăng, tay kia cầm điện thoại, đang nói chuyện với vợ.
“Trong quán bar có người say rượu làm loạn, đánh nhau, anh vừa xử lý xong... Ừ, anh về nhà ngay đây... Vợ đừng đợi anh nữa, ngủ trước đi... Không ngủ được à? Đói rồi sao? Được, để anh mua đồ ăn mang về cho... Không phiền đâu, muốn ăn gì nào, anh mua cho...”
Cảnh sát Hoàng cúp máy, vui vẻ ngâm nga theo giai điệu trên radio.
Cao Dương và Thanh Linh ngồi ở hàng ghế sau. Trải qua một trận ác chiến, Thanh Linh tiêu hao thể lực quá độ nên tựa vào cửa kính xe ngủ thiếp đi. Một lát sau, chiếc xe bẻ lái gấp, đầu cô liền nghiêng sang, vừa vặn tựa lên vai Cao Dương. Mái tóc dài xõa tung vương trên ngực hắn, tỏa ra một mùi hương thanh mát thoang thoảng.
“Không cần cảm ơn đâu.” Cảnh sát Hoàng nhìn Cao Dương qua gương chiếu hậu, toét miệng cười.
Cao Dương dở khóc dở cười: “Bọn cháu không phải kiểu quan hệ như chú nghĩ đâu.”
“Thế à?” Giọng cảnh sát Hoàng bỗng chốc trở nên giống một người bề trên: “Con bé tội nghiệp lắm.”
“Ai cơ ạ?”
“Thanh Linh.” Cảnh sát Hoàng nói, “Nghe bảo con bé thức tỉnh từ năm mười tuổi.”
“Vâng, anh họ cô ấy nói vậy.”
“Mười tuổi, còn chưa hiểu chuyện gì đã phải đối mặt với một thế giới đáng sợ như thế này, chắc hẳn con bé đã phải chịu khổ không ít, nên hành xử mới cực đoan như vậy. Cũng may là còn có một nhân cách em gái.”
Cao Dương khẽ nghiêng đầu. Thanh Linh khi ngủ trông thả lỏng hơn ngày thường rất nhiều, đôi mày giãn ra, hàng mi dài, bờ môi nhỏ nhắn. Trước đây hắn chỉ thấy cô xinh đẹp, lạnh lùng và mạnh mẽ. Đến tận giây phút này, hắn mới cảm nhận được khía cạnh yếu đuối và mềm mỏng của một cô gái ở cô.
Cảnh sát Hoàng cảm thán: “So ra thì chú cháu mình còn may mắn chán. Lúc thức tỉnh, tâm trí cơ bản đã trưởng thành, cũng đã được cảm nhận trọn vẹn tình yêu thương của thế giới này rồi.”
“Tình yêu đó là giả.” Cao Dương bổ sung.
“Không, thế giới là giả, nhưng tình yêu là thật.”
Cao Dương chìm vào trầm tư.
Cảnh sát Hoàng lấy một ví dụ: “Chuyện này cũng giống như việc cháu yêu một người rồi sau đó chia tay. Cháu có thể nói đoạn tình cảm này là giả dối, là vô nghĩa, nhưng cảm xúc yêu người đó vào thời điểm ấy hoàn toàn là thật. Đó là thứ thuộc về chính bản thân cháu, không ai cướp đi được, cháu có thể mang theo nó cho đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay.”
“...”
“Nhưng Thanh Linh không có những thứ đó. Khi chết đi, con bé chỉ có một thân một mình.” Cảnh sát Hoàng hơi trầm ngâm: “Có lẽ đó chính là lý do con bé cố chấp với việc trở nên mạnh mẽ hơn tất cả chúng ta. Con bé sợ chết trong cô độc hơn bất kỳ ai, tựa như... chưa từng sống vậy.”
Cảnh sát Hoàng nở một nụ cười đượm buồn: “Chú yêu vợ chú, sau này cũng sẽ mãi yêu cô ấy. Cho dù có một ngày cô ấy thú hóa rồi giết chết chú, hoặc chú buộc phải tự tay giết cô ấy, thì cũng chẳng sao cả. Theo chú thấy, con người cô ấy trước kia chưa từng biến mất hay thay đổi, cô ấy chỉ là đã chết đi thôi. Ai rồi cũng phải chết, chẳng phải vậy sao?”Cao Dương nửa hiểu nửa không, cũng không bình luận gì thêm.
Những người thức tỉnh sống sót được trong thế giới này, chắc hẳn ai cũng có một triết lý sống riêng. Triết lý của Thanh Linh là trở nên mạnh mẽ, của cảnh sát Hoàng là tình yêu, vậy còn của hắn thì sao?
Cao Dương tạm thời chưa có câu trả lời.
Một lát sau, cảnh sát Hoàng dừng xe tại một ngã tư chợ đêm nhộn nhịp. Ông bước xuống xe: "Chú đi mua bát miến chua cay mang về cho vợ, nhanh thôi. Cháu với Thanh Linh có muốn ăn một phần không? Quán này dùng miến khoai lang dai ngon lắm, chú ăn hơn chục năm rồi đấy."
Cao Dương gật đầu: "Vâng ạ... chú lấy thêm một phần nữa giúp cháu nhé."
Giờ này về nhà, chắc em gái vẫn chưa ngủ.
Điện thoại chợt đổ chuông. Cao Dương cúi đầu nhìn, màn hình hiển thị: Cao Hân Hân.
Đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến liền. Cao Dương bắt máy: "Alo?"
"Anh ơi! Anh đang ở đâu thế? Anh mau tới đây đi..." Em gái bỗng òa khóc nức nở.