Chương 16: [Dịch] Dị Thú Mê Thành

Kẻ bám đuôi

Phiên bản dịch 8676 chữ

"Có thai á?!"

Cao Dương và Thanh Linh đồng thanh thốt lên, cả hai đều vô cùng kinh ngạc.

Thú mà cũng có thai được sao?

Chẳng phải Thú không có cơ quan sinh sản giống con người à?

Cao Dương bắt đầu thấy nhức đầu, có quá nhiều chuyện cần phải làm rõ. Khổ nỗi bản thân hắn bây giờ vẫn chỉ là một đứa yếu xìu, chẳng biết còn sống nổi thêm mấy ngày.

Thanh Linh không thèm nghĩ ngợi, hỏi thẳng: "Chú chắc chắn cô ta không lừa chú chứ?"

"Chắc chắn." Cảnh sát Hoàng quả quyết, "Chú nghĩ mãi cũng không ra lý do cô ấy phải lừa chú."

"Chắc chắn đứa bé là của chú chứ?"

"Ờ..."

Câu hỏi của Thanh Linh đánh thẳng vào tâm can, cảnh sát Hoàng trầm ngâm một chút: "Chú tin trên đầu mình không mọc sừng đâu."

Thanh Linh không nói thêm gì nữa.

Cao Dương do dự một lát rồi lên tiếng: "Chú Hoàng, cháu có thể hỏi chú một câu hơi riêng tư được không?"

Cảnh sát Hoàng gượng cười: "Chú biết cháu định hỏi gì. Dù vợ chú là Thú nhưng tình cảm giữa hai vợ chồng rất tốt. Dù sao thì trước khi chú thức tỉnh, hai người đã yêu nhau rồi. Cho tới tận bây giờ, trung bình mỗi tuần bọn chú vẫn sinh hoạt vợ chồng một lần."

Cao Dương gật đầu, ra hiệu cho ông nói tiếp.

"Vợ chú khá hay ngại, mỗi lần làm chuyện đó đều tắt đèn, còn thích uống chút rượu vang..." Cảnh sát Hoàng khựng lại, "Khụ khụ, hai đứa còn nhỏ, chi tiết thì thôi khỏi kể sâu. Tóm lại là vì chú chưa từng quan hệ với người phụ nữ thực sự nào, nên lúc ân ái với cô ấy cũng chẳng thấy có gì bất thường cả."

Cảnh sát Hoàng thở dài: "Vợ chú luôn muốn có con, chú đương nhiên không dùng biện pháp tránh thai nào, cứ nghĩ Thú thì không thể sinh con được."

"Vậy sau này thì sao? Chú có dự định gì không?" Cao Dương tiếp tục hỏi.

Cảnh sát Hoàng rút một điếu thuốc, đưa lên miệng rồi lại cầm xuống tay: "Không giấu gì hai đứa, lúc mới nghe tin vợ có thai, phản ứng đầu tiên của chú không phải là sốc, mà là vui sướng."

"Vui sướng?" Thanh Linh nhíu mày.

"Đúng vậy, niềm vui của một người sắp làm cha, chính chú cũng thấy khó tin nổi." Cảnh sát Hoàng lấy bật lửa ra, như thể đã hạ quyết tâm mà châm thuốc, rít một hơi thật sâu: "Chú quyết định sẽ giữ đứa bé lại, nếu như nó có thể thuận lợi chào đời."

"Chú điên rồi à?" Thanh Linh vô cùng khó hiểu, "Cô ta là Thú đấy!"

"Chú biết..." Cảnh sát Hoàng cười khổ, "Nhưng cô ấy cũng là vợ chú, trong bụng cô ấy đang mang giọt máu của chú."

Cao Dương im lặng, trong thâm tâm hắn ủng hộ quyết định của cảnh sát Hoàng. Hắn lờ mờ có một trực giác, sự ra đời của "đứa bé" này biết đâu sẽ hé lộ thêm nhiều bí mật của thế giới này. Dĩ nhiên, khả năng cao là nó cũng sẽ cuốn cảnh sát Hoàng vào tình cảnh nguy hiểm hơn, nhưng rủi ro này rất đáng để đánh cược.

"Tùy chú, đừng làm liên lụy đến cháu là được." Thanh Linh không phản đối nữa.

"Yên tâm, không đâu." Cảnh sát Hoàng tỏ vẻ cảm kích. Ông quay người, tựa mông vào bàn làm việc, "Được rồi, sang chủ đề tiếp theo: Nhiệm vụ chưa hoàn thành, chú không thể cho hai đứa biết bảng thứ tự. Nhưng phần cảm ơn đi kèm thì vẫn sẽ giữ lời. Hai đứa có thể hỏi chú hai câu, nghĩ cho kỹ rồi hẵng hỏi."

"Làm thế nào để nâng cao cấp bậc thiên phú?" Thanh Linh buột miệng hỏi ngay.

"Sao cháu lại nghĩ thiên phú có cấp bậc?" Ánh mắt cảnh sát Hoàng khẽ dao động.

"Đúng đấy." Cao Dương cũng vô cùng tò mò: Dù sao thì chỉ có một mình hắn là có hệ thống thôi mà.

"Ban đầu cháu cũng không chắc chắn." Thanh Linh cúi đầu, nhìn vào lòng bàn tay mình:

"Nhưng 【Đao Thần】 của cháu từng có hai lần trải nghiệm thăng cấp. Nó khác hoàn toàn với cảm giác mạnh lên từng chút một nhờ rèn luyện cơ thể ngày qua ngày. Đó là vào một khoảnh khắc nào đó, trong cơ thể đột nhiên có một luồng năng lượng tràn vào, toàn thân từ đầu đến chân đều được đả thông một lần. Giống như được tái sinh vậy, 【Đao Thần】 của cháu đã trải qua cảm giác đó hai lần.""Nhưng 【Kim Loại】 của cháu thì không à?" Cảnh sát Hoàng hỏi tiếp.

"【Kim Loại】 chỉ trải qua đúng một lần, sau đó không thấy nữa. Lúc cháu mới lĩnh ngộ 【Kim Loại】, cháu chỉ điều khiển được vật kim loại dưới một ký, sau khi thăng cấp thì điều khiển được vật dưới mười ký. Đáng lẽ ra, cháu vẫn có thể thăng cấp tiếp." Thanh Linh siết chặt nắm tay: "Cháu không biết vấn đề nằm ở đâu."

"Chỉ tự mò mẫm mà hiểu được đến mức này là nhạy bén lắm rồi đấy." Cảnh sát Hoàng tháo mũ cảnh sát xuống, ngẫm nghĩ một lát: "Thực ra, thiên phú nào cũng có thể thăng cấp, nghe đồn cao nhất là cấp 8. 【Đao Thần】 của cháu hiện tại cũng mới cấp 3 thôi, chặng đường còn dài lắm. Tất nhiên, 【Súng Thần】 của chú cũng mới cấp 3."

"Vậy làm sao để thăng cấp?" Ánh mắt Thanh Linh chợt bừng sáng.

"Xin lỗi, chú không thể trả lời."

"Tại sao ạ?"

"Đó là quy định."

"Ai quy định cơ?"

Cảnh sát Hoàng chỉ cười, không đáp.

"Đến lượt cháu." Cao Dương giơ tay lên, hệt như cậu học sinh đang nóng lòng phát biểu trong giờ học.

"Cháu hỏi đi."

"Làm sao để cháu gặp được họ?"

Cảnh sát Hoàng khựng lại rồi bật cười: "Thằng nhóc này, nảy số nhanh đấy."

"Quá khen." Cao Dương thầm nghĩ, năng lực của mình đã cùi bắp thế này rồi, đầu óc mà không linh hoạt chút nữa thì đến làm kẻ ăn bám cũng chẳng xong. "Chú Hoàng, cấp trên của chú là một tổ chức đúng không? Quy định này là do tổ chức đó đặt ra chứ gì?"

Cảnh sát Hoàng gật đầu, thở dài một hơi: "Thực ra chú không được tính là người của tổ chức, chỉ là nhân sự vòng ngoài thôi. Bình thường toàn là họ chủ động liên lạc, sai bảo chú, coi chú như người công cụ. Chú căn bản không đủ tư cách nói chuyện ngang hàng với họ, nhưng nhờ làm người công cụ khá xuất sắc nên thỉnh thoảng chú cũng moi được chút thông tin hữu ích từ người giao tiếp."

Cảnh sát Hoàng thu lại nụ cười, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: "Nhưng người đó cấm chú tiết lộ ra ngoài, nếu để họ biết được thì e là chú chẳng có kết cục tốt đẹp đâu."

"Sao chú không gia nhập tổ chức?" Cao Dương lại hỏi: "Nghề nghiệp hiện tại của chú đáng lẽ phải có lợi thế lắm chứ?"

Cảnh sát Hoàng cười ngượng ngùng: "Bởi vì chú quá yếu."

"Chú mà... quá yếu á?"

Cao Dương cảm thấy nhói đau ở đầu gối, như thể vừa bị trúng tên.

"Chú không qua được bài kiểm tra của tổ chức, tạm thời vẫn đang trong giai đoạn thử việc, ngày được lên chính thức còn xa vời vợi." Cảnh sát Hoàng nhìn ra ngoài cửa sổ, "Tổ chức đó rất bí ẩn, sự tồn tại và phương thức hoạt động cực kỳ kín kẽ. Để sinh tồn, ngay cả những người thức tỉnh mạnh hơn chúng ta cũng phải vô cùng cẩn thận."

"Cháu hiểu rồi."

"Có điều," Cảnh sát Hoàng xoay người lại: "Giờ có thêm hai đứa, chú nghĩ mình có thể đi phỏng vấn thêm lần nữa. Điều kiện tiên quyết là hai đứa cũng muốn gia nhập tổ chức đó."

"Muốn ạ!"

Cao Dương lập tức đồng ý, hắn quay sang nhìn Thanh Linh.

Thanh Linh vẫn giữ khuôn mặt lạnh tanh, hỏi: "Gia nhập tổ chức là có thể biết cách thăng cấp thiên phú sao?"

Cái cô này... trong đầu ngoài việc mạnh lên ra thì không còn chứa nổi thứ gì khác à?

"Đương nhiên."

"Khi nào phỏng vấn ạ?" Thanh Linh hỏi.

"Đừng vội, trong một hai ngày tới thôi, cứ chờ tin của chú." Cảnh sát Hoàng liếc nhìn điện thoại: "Không nói nữa, chú phải đưa vợ đi siêu âm đây."

Cao Dương buông lời châm chọc: "Không phải chú đang trong giờ làm việc sao, trốn việc thế có ổn không đấy?"

"Niềm vui của việc lén lút trốn việc, nhóc không tưởng tượng nổi đâu..."

Cảnh sát Hoàng giây trước còn đang cười cợt, giây sau sắc mặt bỗng sa sầm. Nhanh như chớp giật, ông rút súng ra, chĩa thẳng về phía cửa: "Ai?!"Thanh Linh đứng gần cửa nhất. Cô xoay người cực nhanh, một thanh Đường đao biến ra trong tay, chớp mắt đã đâm xuyên qua cánh cửa phòng làm việc đang đóng kín.

"Phập——"

Thanh Linh rút Đường đao lại, lắc đầu: "Bên ngoài không có ai."

Cao Dương sững sờ!

Gì vậy trời, sao cô chưa gì đã đâm thẳng một đao qua thế hả? Nhỡ đằng sau có Thú thật thì sao? Nhỡ cô đâm nhầm, người đứng sau cửa là người bình thường thì làm thế nào?

Đúng là thà giết nhầm một nghìn còn hơn bỏ sót một mạng mà.

Cảnh sát Hoàng từ từ cất súng đi: "Xem ra tôi đa nghi quá, dạo này thần kinh hơi căng thẳng."

Cảnh sát Hoàng đội mũ lên: "Được rồi, giải tán thôi."

……

Cả một ngày sau đó của Cao Dương trôi qua rất đỗi yên bình.

Thỉnh thoảng hắn lại mở hệ thống trong đầu ra kiểm tra xem Điểm may mắn tăng lên thế nào. Không hề có hiện tượng điểm tăng vọt gấp bội, điều này chứng tỏ môi trường xung quanh hắn đang rất an toàn, thân phận người thức tỉnh của hắn chưa bị bại lộ.

Sau đó, hắn tiếp tục "treo máy".

Tan tiết tự học buổi tối, Cao Dương một mình đi bộ về nhà.

Đêm khuya, đường phố tĩnh lặng đến mức hơi kỳ dị. Mưa đã tạnh hẳn nhưng mặt đường vẫn còn ẩm ướt. Khắp nơi đọng lại những vũng nước lớn nhỏ, phản chiếu ánh đèn neon lung linh rực rỡ, trông tựa như những cánh cổng dẫn tới một thế giới khác.

"Bộp."

Cao Dương giẫm phải một vũng nước rồi dừng bước.

Cứ thấy... có gì đó sai sai.

Hắn giật thót mình: Có kẻ đang theo dõi hắn.

Bạn đang đọc [Dịch] Dị Thú Mê Thành của Peng Pai

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    9h ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!