Chương 14: [Dịch] Dị Thú Mê Thành

Hiệu Giác Giả

Phiên bản dịch 9299 chữ

—— Hiệu Giác Giả!

Cái miệng của cảnh sát Hoàng khéo thiêng thật rồi.

Cao Dương không phải chưa từng nghĩ đến chuyện có ngày phải chĩa vũ khí vào "người nhà", nhưng không ngờ ngày đó lại đến nhanh như vậy, đối tượng lại còn là cô em gái mà bình thường hắn cưng chiều nhất.

Tính nhẩm sơ sơ, người đi đường trên phố lúc này chưa tới mười người. Giả sử một phần ba trong số đó là Sân thú thì cũng đã có ba con, thế này thì hoàn toàn không thể đối phó nổi rồi.

Hơn nữa, cảnh sát Hoàng từng nói, Hiệu Giác Giả dùng thanh đới đặc biệt để thông báo cho toàn bộ Thú trong bán kính một kilômét. Bán kính một kilômét, vậy ngoài đường phố ra, những con Thú còn đang "ngủ" trong các tòa nhà có lẽ cũng sẽ thức giấc.

Kết luận là: Trừ phi hắn và Thanh Linh có thể dịch chuyển tức thời, bằng không chắc chắn phải chết.

Cao Dương bỏ cuộc, hắn không nghĩ ra nổi cách nào để trốn thoát.

"Cậu chạy đi, tôi chắc sẽ cầm chân được vài giây." Cao Dương nói với Thanh Linh.

Thanh Linh không nói gì. Cô không chạy, nhưng cũng chẳng chủ động tấn công.

Em gái không hề thú hóa ngay lập tức mà bước thẳng về phía Cao Dương. Cái vẻ mặt đó, thần thái đó, cùng dáng đi hùng hổ không coi ai ra gì đó...

Khoan đã! Chẳng lẽ...

"Anh dám lén lút có bạn gái mà không xin phép em à!" Em gái chỉ thẳng mặt Cao Dương mắng xối xả: "Hồi trước anh hứa thế nào! Muốn tìm chị dâu thì nhất định phải qua ải của em cơ mà!"

"Hai người lại còn dám đến cái loại khách sạn này nữa!"

"Hai, hai người... lại còn chơi trò SM nữa!" Em gái tức đến mức giậm chân bình bịch.

Thanh Linh khẽ kéo tay áo che đi vết thương trên cổ tay, quay mặt đi chỗ khác.

"Không phải, mọi chuyện không như em nghĩ đâu..."

Tạ ơn trời đất! Bồ Tát phù hộ!

Cao Dương muốn khóc tới nơi rồi, xem ra chỉ là một phen hú vía!

Em gái càng nói càng tức, móc điện thoại ra: "Em chụp ảnh đăng lên mạng rồi! Em phải cho mọi người biết hết mấy trò xấu xa của anh! Để trường đuổi học anh! Để bố mẹ tống cổ anh ra khỏi nhà, từ mặt anh luôn..."

Cao Dương nhanh như chớp giật lấy điện thoại của em gái, ném cho Thanh Linh: "Xóa đi."

"OK." Thanh Linh làm theo.

"Anh làm cái gì đấy? Trả điện thoại cho em! Đừng hòng tiêu hủy chứng cứ!" Em gái nhào tới định giật lại, liền bị Cao Dương vươn một tay ấn chặt đỉnh đầu giữ lại.

"Nứt mắt ra mà trong đầu toàn chứa cái mớ gì đâu không..." Cao Dương đảo mắt cạn lời.

Thanh Linh một hơi xóa sạch bài đăng, ảnh trong album, dọn luôn cả bản sao lưu trong thùng rác, sau đó mới ném trả điện thoại cho em gái Cao Dương. Cô vô cùng mệt mỏi phẩy tay: "Bên này cậu tự giải quyết đi." Giờ phút này, cô chỉ muốn về nhà tắm rửa một cái, rồi ngủ một giấc thật say.

"Không thành vấn đề."

...

Mười phút sau, Cao Dương và Cao Hân Hân ngồi trong quán Lao Mạch Đương.

Ánh nắng ấm áp ban mai xuyên qua khung cửa kính chiếu rọi lên người cô em gái, phủ lên mái tóc, làn da và chiếc váy của cô bé một vầng sáng mờ ảo, trong trẻo và đẹp đẽ.

Thiếu nữ ở độ tuổi này vừa cởi bỏ nét ngây ngô của trẻ con để bước vào sự e ấp của tuổi mới lớn. Sức sống và sự năng động toát ra một cách tự nhiên trên người họ có thể lan tỏa đến mọi thứ xung quanh, khiến Cao Dương — người vừa trải qua một trận ác chiến — cũng dần thả lỏng lại.

Cao Hân Hân luôn tự cho là mình suy nghĩ rất chín chắn, nhưng trong mắt Cao Dương, cái vẻ kiêu kỳ giận dỗi đó lại mang theo nét đáng yêu ngốc nghếch của một chú mèo con. Cô bé bĩu môi, cắn chặt ống hút nước ngọt, hậm hực đung đưa hai chân.

"Cao Hân Hân?"

Em gái không thèm để ý đến hắn, ngoảnh mặt đi chỗ khác.

"Em gái à?"

"Đừng có tưởng một suất ăn trẻ em là làm em hết giận nhé!""Hiểu lầm thật mà, anh với cô ấy chỉ là bạn bè trong sáng thôi. Sắp thi đại học rồi còn gì? Bọn anh phải thức thâu đêm để giải đề đấy."

"Quỷ mới tin! Làm gì có ai đi giải đề ở khách sạn tình nhân bao giờ!"

"Trên mạng đầy người làm thế đấy, thế mới gọi là chơi bài bất ngờ!" Cao Dương nói bừa.

"Thật á?" Cô em gái bán tín bán nghi.

"Đương nhiên rồi, hai bọn anh là kiểu 'trà xanh học tập', hiểu chưa?"

"Là cái kiểu mồm thì kêu chưa ôn gì, nhưng sau lưng lại cày cuốc hơn ai hết, rồi đùng một cái điểm cao chót vót ấy hả?" Cô em gái hỏi.

"Chuẩn! Chính là kiểu đấy."

"Đáng khinh."

"Haha," Cao Dương cười gượng, "Mà này, sao em biết anh ở đây?"

"Hôm qua người ta mới nhận được váy mới, vừa mặc vào định đợi anh về khoe một chút, ai ngờ anh mãi không về, gọi điện thoại cũng không thèm nghe, làm em đợi đến mức ngủ quên mất luôn."

Em gái hậm hực: "Lúc tỉnh dậy càng nghĩ càng tức, em liền gọi cho Vương Tử Khải, anh ta bảo anh đang thuê phòng với bạn nữ cùng lớp, giục em mau tới bắt gian!"

"Em gái à, từ 'bắt gian' không dùng như thế đâu." Cao Dương dở khóc dở cười.

"Anh đừng có mà nhăn nhở!" Em gái cất cao giọng, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ tủi thân, vành mắt cũng hoe đỏ: "Người ta háo hức chờ anh về xem váy mới, tâm trạng lúc đó anh có hiểu không hả?"

Cao Dương bỗng thấy hơi xót xa: "Bây giờ xem cũng đâu có muộn, váy đẹp thật mà!"

"Không đẹp! Váy nhăn hết rồi!" Em gái bật khóc, "Với lại mặt em còn bị sưng nữa! Buổi tối mặt em mới thon nhất, mặc váy này mới hợp nhất cơ!"

Trong lòng Cao Dương chợt thấy ấm áp, hắn giơ tay véo nhẹ má em gái: "Em gái anh lúc nào chẳng xinh."

"Xinh hơn cái chị bạn học đi thuê phòng cùng anh không?"

"Xinh hơn."

"Vậy sau này nếu em với chị ấy cùng rơi xuống nước, anh cứu ai trước?"

Cao Dương ngớ người, cái câu hỏi này đúng là... Nhưng với tính cách của Thanh Linh, chắc cô sẽ bảo: Cứ cứu em cậu trước đi, tôi muốn bơi thêm một lát.

"Tất nhiên là cứu em rồi!" Cao Dương đáp.

"Được! Anh tự nói đấy nhé! Ngoắc tay đi!" Em gái chìa ngón út ra.

"Ngoắc tay!"

...

Tám giờ sáng, quận Sơn Thanh, trường Trung học Số 15 thành phố.

Khi Cao Dương đeo cặp sách tới cổng trường thì tiết tự học buổi sáng đã kết thúc. Hắn đang mải nghĩ xem nên bịa lý do đi muộn thế nào với giáo viên thì chợt thấy một chiếc xe thể thao màu đỏ quen thuộc đỗ bên lề đường.

Cao Dương đột nhiên dấy lên một dự cảm chẳng lành.

Quả nhiên, Vương Tử Khải đang đứng lù lù ở cổng trường, cãi nhau nảy lửa với thầy giáo thể dục làm nhiệm vụ bắt học sinh đi muộn.

"Em không thôi học nữa! Em muốn đi học!" Vương Tử Khải gào toáng lên.

"Này em, em đã làm thủ tục thôi học rồi! Đừng có làm loạn nữa." Thầy giáo thể dục vô cùng khó xử, nhưng dù sao đối phương cũng là cậu ấm nhà giàu nên thầy không dám nặng lời.

"Thầy ơi, em giác ngộ rồi! Em muốn học tập!"

"Biết hối cải là chuyện tốt... nhưng em cũng phải làm thủ tục nhập học lại đã chứ."

"Không! Em yêu học tập! Học tập mới là ánh sáng chân lý! Em không muốn lãng phí dù chỉ một giây!" Vương Tử Khải còn định nói thêm gì đó, nhưng vừa liếc thấy Cao Dương đang bước tới liền hớn hở chạy ào lại: "Người anh em!"

"Tao đã bảo mày ở nhà ngoan ngoãn cơ mà?" Cao Dương cau mày.

Vương Tử Khải kích động ra mặt: "Tao ngồi yên sao nổi! Mẹ kiếp, tao chỉ cần nghĩ tới chuyện mình là tân nhân loại thôi đã hưng phấn muốn nổ tung rồi..."

"Nói nhỏ thôi." Cao Dương toát mồ hôi hột nghĩ thầm: Thanh Linh nói đúng, nên giết quách thằng ngu này đi, bằng không sớm muộn gì cũng gây họa."Ê, chẳng phải bọn mày đều có dị năng sao? Sao tao lại không có? Vô lý thật, tao là thiếu niên thiên mệnh cơ mà?" Vương Tử Khải chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy mong đợi. Nếu sau mông mà có cái đuôi, chắc hắn đã vẫy tít mù lên rồi.

"Sức mạnh trong cơ thể mày vừa mới thức tỉnh... Vạn sự vạn vật đều cần có quá trình chứ." Cao Dương bịa đại.

"Có lý!"

"À đúng rồi, chẳng phải tối nay mày định giao nhiệm vụ cho tao sao? Giao sớm đi, tao làm cho xong sớm." Suy nghĩ của Vương Tử Khải nhảy số quá nhanh.

"Nhiệm vụ này... chỉ buổi tối mới làm được."

"Được được." Vương Tử Khải khoác vai Cao Dương: "Đi! Bọn mình vào lớp thôi."

...

Suốt cả ngày hôm đó, Cao Dương suýt bị Vương Tử Khải làm cho phát điên, hắn có cảm giác như mình đang nuôi một con Husky vậy. Cuối cùng, Cao Dương đành phải truyền thụ cho Vương Tử Khải một bộ "tâm pháp tu luyện", bắt hắn ngoan ngoãn ngậm miệng, cấm được nhúc nhích.

Vương Tử Khải quả nhiên ngồi im không nhúc nhích trên ghế, bắt đầu "tu luyện".

Đến tiết tự học buổi tối thứ hai, Cao Dương đi vệ sinh, vừa bước ra đã bị Thanh Linh chặn đường: "Theo tôi lên sân thượng."

Sân thượng?

Cảm giác chỗ này không ổn cho lắm.

Cao Dương theo Thanh Linh lên sân thượng. Thanh Linh vừa quay đầu lại, cánh cửa sắt đã "cạch" một tiếng đóng sầm vào. Cô nhìn quanh bốn phía, xác nhận không có ai khác.

"Bên em gái cậu thế nào rồi?" Thanh Linh hỏi.

"Không sao, lo liệu xong rồi."

"Tiếp tục quan sát đi, có vài con Thú rất thông minh, biết ngụy trang đấy." Thanh Linh nói.

"Được." Trong lòng Cao Dương thầm thở dài: Nếu có thể, hắn thật lòng mong em gái mình không phải là Thú. Còn nếu bắt buộc phải là Thú, thì cũng hy vọng con bé là một kẻ lạc lối.

Một cơn gió thổi qua hất tung mái tóc dài của Thanh Linh, làm xao động ánh mắt cô: "Tôi biết cậu và Vương Tử Khải chơi rất thân, nhưng hắn là Thú."

Cao Dương không nói gì.

Quả nhiên, chuyện gì đến cũng phải đến.

Đám mây đen trên bầu trời trôi ngang qua, che khuất ánh trăng. Thanh Linh đứng trong bóng tối, Cao Dương không nhìn rõ biểu cảm của cô, chỉ nghe thấy giọng nói kiên quyết không thể thương lượng: "Tan tiết tự học tối nay, cậu dẫn hắn đến chỗ nào không người, để tôi giết."

Cao Dương im lặng một lát rồi ngẩng đầu lên: "Nếu tôi không đồng ý thì sao?"

Thanh Linh đáp không chút do dự: "Tôi sẽ giết luôn cả cậu."

Bạn đang đọc [Dịch] Dị Thú Mê Thành của Peng Pai

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    9h ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!