Đây là lần đầu tiên Cao Dương đến khách sạn tình yêu, nói thật, hắn không thích cho lắm.
Ánh đèn đỏ, thảm đỏ, tường đỏ, đồ đạc đỏ, rèm giường cũng màu đỏ, trông chẳng khác nào một cái hang nhện tinh chật hẹp.
Thanh Linh khóa trái cửa phòng, kéo rèm cửa sổ lại, mở hộp sắt ra nghiên cứu một lát rồi nhanh chóng lắp ráp xong khẩu súng bắn tỉa.
Vẫn còn sớm, chẳng có việc gì làm.
Thanh Linh ngồi trên chiếc ghế tình yêu có hình dáng kỳ quặc, Cao Dương ngồi trên chiếc đệm nước mềm mại. Hai người nhìn nhau, bầu không khí có phần khó tả — thực tế thì Thanh Linh vô cùng thản nhiên, chỉ có Cao Dương là tay chân luống cuống, chẳng biết để vào đâu.
Chợt điện thoại của Cao Dương đổ chuông.
Là Vương Tử Khải gọi tới: "Người anh em! Bốc đồng là ma quỷ đấy! Mày phải nghĩ cho kỹ vào!! Hôm nay mày mà bước qua ranh giới đó là không quay đầu lại được đâu! Mày dơ dáy rồi! Đàn ông không biết tự trọng thì khác gì mớ bắp cải thối! Anh đây khinh bỉ mày! Nhổ toẹt!"
"Gái gú chả có gì tốt đẹp đâu, chỉ làm chậm tốc độ R Tốc Biến của mày thôi!"
"Mau ra đây! Anh em mình cùng nhau leo rank mới là chân ái!"
"Tao đang ở phòng Esports 601 này! Màn chiếu siêu to, dàn âm thanh vòm xịn sò, phê cực kỳ, mau lên đây! Là anh em thì cày rank tới sáng!"
Cao Dương cúp máy.
"Cậu cô đơn lắm à?" Thanh Linh hỏi.
"Hả?"
"Thế sao cậu lại kết bạn với một thằng đần chứ?" Thanh Linh tỏ vẻ khó hiểu.
"Chuyện này... nói ra thì dài dòng lắm." Cao Dương cười gượng.
Thanh Linh đứng dậy, bước vào phòng tắm: "Tôi đi tắm đây."
Phòng tắm là một buồng kính độc lập nửa kín nửa hở, tuy làm bằng kính mờ nhưng vẫn có thể nhìn thấy lờ mờ bên trong.
Chẳng mấy chốc, Thanh Linh đã cởi áo khoác và váy, vắt lên cửa kính. Tiếp đó, bộ nội y màu trắng cũng được cô thản nhiên vắt lên theo.
Thế này thì chẳng coi mình là người ngoài chút nào!
Cao Dương vội vàng cúi gầm mặt, thế nhưng nửa mét kính bên dưới lại là kính trong suốt. Hắn có thể nhìn thấy bắp chân thon dài cùng mắt cá chân trắng mịn của Thanh Linh. Giữa tiếng nước chảy rào rào, dòng nước ấm hòa cùng bọt sữa tắm trắng xóa men theo đường cong bắp chân cô chảy xuống mắt cá, cuối cùng trôi tuột xuống mặt sàn.
Cao Dương đành rút điện thoại ra lướt lướt.
Thanh Linh tắm rất nhanh, lúc bước ra khỏi phòng tắm, trên người cô chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm gợi cảm.
Cô nói với Cao Dương: "Cậu cũng đi tắm đi."
"Bắt buộc phải tắm à?"
"Trong mắt người ngoài, chúng ta đến khách sạn tình yêu thuê phòng, mọi dấu vết đều phải phù hợp với logic hành vi, không thể để bất kỳ con Thú nào nghi ngờ."
Thanh Linh vừa nói vừa bước tới tủ đầu giường, mở hộp bao cao su ra, lấy một chiếc xé vỏ, rồi dùng giấy vệ sinh gói lại nhét vào ba lô, dường như định mang đi.
Cô suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Một cái có đủ không? Bình thường cậu dùng mấy cái?"
"..."
Cao Dương cạn lời, chính hắn cũng chẳng biết mình đang nói cái gì nữa: "Thì... một cái đi."
Sau khi tạo xong toàn bộ "dấu vết" hợp lý trong phòng, hai người chợp mắt nghỉ ngơi một lát. Đương nhiên, Cao Dương hoàn toàn không buồn ngủ, hắn liên tục suy nghĩ một vấn đề — một vấn đề vô cùng nghiêm túc.
...
Năm rưỡi, chuông báo thức reo, Thanh Linh mở mắt, trở mình ngồi dậy.
Cao Dương vốn chưa hề ngủ, hắn cũng dậy theo, nóng lòng hỏi cô: "Tôi nhớ trước đây cô từng nói, Thú không có hệ sinh sản."
Thanh Linh gật đầu. Cô đi tới chiếc tủ lạnh mini ở góc tường, mở cửa tủ lấy ra hai chai đồ uống, ném một chai cho Cao Dương, chai còn lại tự mình mở nắp, uống một ngụm."Tôi có thắc mắc này." Cao Dương xoay xoay chai nước ngọt trong tay. "Cảnh sát Hoàng... kết hôn rồi nhỉ?"
Thanh Linh gật đầu, chờ hắn nói tiếp.
"Theo tỉ lệ một phần vạn, vậy vợ ông ấy khả năng cao là Thú đúng không?"
"Chắc là vậy."
"Thế chỉ cần hai người họ làm chuyện chăn gối... chẳng phải sẽ lộ tẩy ngay sao?"
Thanh Linh uống thêm một ngụm: "Không phải Thú không có hệ sinh sản, mà là chúng không có hệ sinh sản thực sự của con người. Nhưng chúng có thể bắt chước, giữa hai bên chỉ có chút khác biệt rất nhỏ."
"Bắt chước? Khác biệt?" Cao Dương lẩm bẩm suy nghĩ.
Thanh Linh thản nhiên đáp: "Tôi thức tỉnh từ khi còn rất nhỏ, con người đầu tiên tôi gặp là anh họ tôi."
"Ồ."
"Anh ấy từng ngủ với rất nhiều cô gái. Cho đến một ngày, anh ấy ngủ với một cô gái là con người, mới nhận ra cảm giác không hề giống trước kia."
"Thế là anh ấy thức tỉnh luôn à?" Tâm trạng Cao Dương trở nên phức tạp, xem ra tra nam đúng là chẳng có kết cục tốt đẹp. Suy cho cùng, nếu anh họ của Thanh Linh không thức tỉnh thì đã chẳng mất mạng.
Thanh Linh gật đầu: "Anh họ bảo tôi, nếu chưa từng quan hệ với con người thì dù có làm chuyện đó với Thú bao nhiêu lần cũng không thể nhận ra. Nhưng chỉ cần có một lần thôi, lập tức sẽ thấy điểm bất thường."
"Nói vậy là... cô cũng có kinh nghiệm chuyện này rồi à?" Cao Dương thề là hắn đang mang tinh thần thảo luận học thuật cực kỳ nghiêm túc.
"Không có." Thanh Linh lắc đầu. "Anh họ bảo đàn ông rất dễ phân biệt. Vì Thú đực chỉ đang bắt chước hệ sinh sản của con người nên cơ thể sẽ phản ứng ngay lập tức, còn cơ thể của đàn ông thực sự thì sẽ phản ứng từ từ."
Cao Dương nhớ lại màn "kiểm tra" đêm hôm đó, mặt không khỏi đỏ bừng.
"Còn Thú cái thì anh họ bảo chỉ có thể tự cảm nhận chứ không diễn tả thành lời được." Thanh Linh bỗng nhìn sang Cao Dương: "Hay là chúng ta thử một lần đi, thế là cả hai đều có kinh nghiệm."
Cao Dương phun thẳng ngụm nước ngọt trong miệng ra.
"Sao thế, buồn cười lắm à?" Thanh Linh cau mày.
"Không... không có, nếu có cơ hội... tính sau đi." Cao Dương vội vàng lảng sang chuyện khác, liếc nhìn điện thoại. "Sắp sáu giờ rồi."
Thanh Linh lấy mảnh giấy trong túi ra, đáy mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo.
"Có phải sắp giết người không?" Cao Dương đã đoán ra. "Giết ai?"
Thanh Linh đưa mảnh giấy cho Cao Dương: "Tự xem đi."
— 6 giờ, đài ngắm cảnh số 2 ở dải phong cảnh ven sông ngoài cửa sổ, giết người phụ nữ bên cạnh tôi, nhắm vào đầu hoặc tim.
Cao Dương nhìn mảnh giấy, chìm vào suy tư:
"Người phụ nữ bên cạnh tôi" chứng tỏ lát nữa cảnh sát Hoàng cũng sẽ xuất hiện, mục tiêu chắc chắn là đồng nghiệp, bạn bè hoặc người nhà của ông. Cảnh sát Hoàng không những không tự tay ra tay mà còn ở bên cạnh cô ta, lọt vào phạm vi camera giám sát, hẳn là muốn tạo ra "bằng chứng ngoại phạm" hoàn hảo nhất, mượn đao giết người để rửa sạch hiềm nghi.
Xem ra chuyện này không hề đơn giản.
Thanh Linh kéo rèm cửa sổ, đẩy chiếc ghế tình yêu lại gần mép cửa, gác súng bắn tỉa lên. Cô nghiêng đầu, áp mắt phải vào ống ngắm. Phải công nhận, một mỹ nữ vóc dáng cao ráo chỉ quấn độc chiếc khăn tắm, ngồi trên ghế tình yêu ngắm bắn súng tỉa, cảnh tượng này quả thực quá đỗi điên rồ.
Một lát sau, Thanh Linh lên tiếng: "Mục tiêu xuất hiện."
Cao Dương vội vàng ghé sát lại: "Để tôi xem."
Qua ống ngắm, Cao Dương nhìn về phía đài ngắm cảnh số 2 ở dải phong cảnh ven sông.
Dưới ánh nắng ban mai trong trẻo và dịu nhẹ, một người phụ nữ mang khí chất trí thức và nghệ sĩ đang đứng trên đài ngắm cảnh số 2. Cô mặc một chiếc váy dài màu đỏ, khoác khăn choàng trắng, lặng lẽ ngắm nhìn mặt sông lấp lánh gợn sóng.Chẳng mấy chốc, cảnh sát Hoàng xuất hiện. Ông mặc đồ thể thao, đi giày chạy bộ, trên vai vắt chiếc khăn, dừng lại ở đài ngắm cảnh. Người phụ nữ quay lại, mỉm cười dịu dàng, đưa chai nước khoáng cho ông.
Cảnh sát Hoàng nhận lấy chai nước, người phụ nữ thuận tay cầm chiếc khăn lau mồ hôi cho ông, động tác vô cùng thân mật và tự nhiên.
Sau vài câu trò chuyện ngắn ngủi, cảnh sát Hoàng cầm lại khăn rồi tiếp tục chạy về phía trước, xem chừng định chạy thêm hai vòng nữa. Người phụ nữ âu yếm dõi theo bóng lưng ông, sau đó mới quay lại tiếp tục ngắm cảnh sông.
"Vợ ông ấy à?" Cao Dương hỏi.
Thanh Linh gật đầu, đồng tình: "Chắc vợ ông ấy đã phát hiện ra thân phận người thức tỉnh của chồng, hoặc ít nhất là bắt đầu sinh nghi rồi. Cảnh sát Hoàng quyết định trừ khử cô ta để đề phòng bất trắc, nên mới mượn tay chúng ta."
"Cạch..."
Thanh Linh kê súng ngay ngắn: "Để tôi."
Cao Dương không nói gì, tâm trạng hơi phức tạp.
Hắn chẳng phải thánh nhân gì cho cam, càng không có tư cách phán xét quyết định của cảnh sát Hoàng. Nhưng thử đặt mình vào hoàn cảnh đó xem, nếu người đang nằm trong tầm ngắm kia là bà nội, bố, mẹ hay em gái mình, liệu hắn có bóp cò nổi không?
Trong lòng hắn ngổn ngang trăm mối, tâm trí rối bời.
"Mục tiêu đứng im." Thanh Linh hít sâu một hơi, "Ba, hai, một..."
"Phụt..."
Thanh Linh nổ súng. Dù đã lắp giảm thanh nhưng tiếng súng nghe vẫn hơi sai sai, trầm đục và ngắn ngủn, cảm giác cứ như bị tịt ngòi.
Cao Dương cũng nhận ra điểm bất thường, vừa ngẩng đầu lên liền ngớ người.
Thanh Linh cũng nhíu chặt mày, hoàn toàn không ngờ tới tình huống này.
Hóa ra ngay khoảnh khắc cô bóp cò, một bóng đen đột nhiên từ trên trời rơi xuống chắn ngay trước họng súng. Viên đạn găm thẳng vào bóng đen đó. Rất nhanh, Cao Dương và Thanh Linh đã nhìn rõ.
Kẻ đó, chính là Vương Tử Khải.