"Thôi rồi!" Bọn họ nhận ra có chuyện chẳng lành, quay đầu bỏ chạy.
Nguyệt Nga nấp trong bóng tối liếc nhìn những kẻ đang hốt hoảng bỏ chạy, lại cúi đầu lẩm nhẩm tờ giấy do đại nhân đưa tới, đó là những lời nàng sẽ dùng để khóc lóc kể lể một lát nữa.
"Cái gì? Quần áo tặng cho bá tánh nghèo qua mùa đông đã bị đám giặc đó đốt sạch rồi sao?”
"Sao bọn chúng lại độc ác như vậy!" "Trời ơi, ta cũng nghe tin rồi, nghe nói Bố phường năm nay định tặng áo ấm mùa đông cho bá tánh nghèo, kết quả, kết quả! Lũ giặc trời đánh!”