"Bạn học Hạ này, chúng ta qua bên kia ngồi một lát được không?" Chu Oánh Oánh hơi đỏ mặt hỏi.
Hàn Nghị nhìn rặng cây nhỏ tối tăm phía xa, mỉm cười hiểu ý: "Tất nhiên là được rồi."
"Bạn học Hạ biết không? Thật ra tôi đã thích cậu từ lâu rồi, chỉ hận không thể nuốt chửng cậu vào bụng thôi."
Đột nhiên, Chu Oánh Oánh đang đi phía trước dừng bước, khóe miệng bất giác chảy cả nước dãi.