Thật ra, tình huống này hiển nhiên đã chọc giận Ma Long Vương.
Hầu như ngay khi Trang Bất Chu vừa bước ra khỏi Minh Nguyệt Sơn Trang, hắn liền cảm nhận được một ánh mắt lạnh như băng rơi xuống người mình, đáp trên lưng. Ánh mắt ấy khiến sống lưng hắn toát ra một luồng khí lạnh, một tia rét buốt thấu xương. Chỉ là khi quay đầu lại tìm kiếm thì nó đã biến mất không thấy đâu, cứ như thể cảm giác vừa rồi chỉ là một ảo giác mà thôi.
“Đúng là người ngồi trong nhà, họa từ trên trời rơi xuống.”
Trang Bất Chu không khỏi thầm lắc đầu, hắn biết rất rõ kẻ đang nhìn trộm mình trong bóng tối là ai, ngoài Ma Long Vương ra thì không thể là người khác. Ánh mắt của những kẻ khác cũng không thể mang lại mối đe dọa lớn đến vậy. Đó thực sự là cái nhìn của tử thần.