Chương 75: [Dịch] Bách Thế Phi Thăng

Người được chọn và tỉa cành

Phiên bản dịch 8077 chữ

Giảng bài xong, Triệu Thăng giữ Triệu Huyền Tĩnh và Triệu Huyền An lại, những người khác thì giải tán.

Vào trong hậu đường, Triệu Thăng ngồi sau phù bàn, không để ý đến hai người mà ung dung vẽ hết tấm nhất giai phù lục này đến tấm khác.

Trước phù bàn, Triệu Huyền Tĩnh run rẩy đứng đó, không dám ngẩng đầu nhìn mặt thất thúc. Còn Triệu Huyền An thì chăm chú quan sát toàn bộ quá trình Triệu Thăng vẽ bùa, đôi mắt sáng rực.

Bầu không khí yên tĩnh như vậy kéo dài trọn một canh giờ.

Ngay khi Triệu Huyền Tĩnh căng thẳng đến toát mồ hôi hột, Triệu Huyền An đột nhiên lên tiếng.

“Thất thúc, ta hiểu rồi! Người đang thử thách hai chúng ta.”

Nghe vậy, Triệu Thăng thầm thở dài, dừng động tác trong tay lại.

“Không tệ, An nhi quả nhiên có ngộ tính. Hai thứ này ngươi cầm lấy đi!”

Triệu Thăng khen hắn một câu rồi lấy ra một quyển sách và một cuộn giấy đưa cho Triệu Huyền An.

Triệu Huyền An vui mừng nhận lấy, vừa nhìn đã không kìm được mà kinh ngạc thốt lên: “《Thái Ất Linh Văn Chú Giải》, còn đây là gì? Lẽ nào trên đây ghi lại điệp phù thuật?”

Triệu Thăng gật đầu nói: “Đúng vậy, trên tấm bạch sa đó ghi lại chính là điệp phù thuật. Môn phù đạo bí thuật này được lưu truyền từ Thái Ất Linh Giới xuống, vô cùng quý giá! Ngươi phải cất giữ cho kỹ, đừng để người ngoài học được.”

Nói đến đây, Triệu Thăng liếc nhìn Triệu Huyền Tĩnh bên cạnh, chỉ thấy hắn đầy vẻ ngưỡng mộ chứ không hề có chút ghen tị nào.

Thấy vậy, Triệu Thăng thầm gật đầu, trong lòng đã có quyết định.

“Được rồi, ngươi ra ngoài đi! Sau này nếu có chỗ nào không hiểu có thể đến hỏi ta.”

Thế nhưng, Triệu Huyền An lại không đi, ngược lại còn mặt dày cười hì hì nịnh nọt: “Thất thúc, người là phù đạo đại gia, cho ta vài tấm phù lục bảo mệnh đi! Hì hì, ví như huyễn ảnh độn phù gì đó cũng được. An nhi không chê đâu, chỉ cần ba bốn tấm là được rồi.”

“Cút! Còn đòi mấy tấm? Ngươi nghĩ nhị giai chân phù dễ vẽ lắm sao! Chỉ có một tấm, không có thêm đâu.”

Triệu Thăng cười mắng vài câu, phất tay ném cho Triệu Huyền An một tấm phương hình phù lục có bề mặt xám xịt.

“Aida, đa tạ thất thúc!”

Triệu Huyền An chộp lấy huyễn ảnh độn phù, cười toe toét khom lưng cúi đầu, rồi xoay người bỏ chạy, động tác vô cùng lưu loát.

Triệu Huyền Tĩnh đang định lẻn ra ngoài theo thì bị Triệu Thăng gọi lại.

“Huyền Tĩnh, ngươi ở lại!”

“Thất thúc, người... người có chuyện gì sao?” Triệu Huyền Tĩnh mặt mày ủ rũ quay lại, dè dặt hỏi.

Triệu Thăng thấy vậy thầm lắc đầu, hỏi: “Bây giờ ngươi luyện khí tầng mấy rồi?”

“Thất thúc, mấy ngày trước ta vừa đột phá đến luyện khí tam tầng.”

“Ồ!”

Triệu Thăng nghe vậy thì vô cùng ngạc nhiên, Triệu Huyền Tĩnh tu luyện cũng không chậm.

Mười sáu tuổi đã đột phá đến luyện khí tam tầng, cho dù là tam linh căn cũng xem như là thành tích xuất sắc.

Triệu Thăng đứng dậy, đi vòng qua bàn, vừa bước ra ngoài vừa vẫy tay với Triệu Huyền Tĩnh: “Đi theo ta!”

Triệu Huyền Tĩnh thấy vậy, trong lòng vô cùng bối rối, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ thất thúc đổi tính rồi sao, lần này lại không mắng mình nữa?”

Mặc dù nghĩ vậy, hắn không dám chần chừ, lập tức theo sát bước chân của Triệu Thăng.

Hai người rời khỏi học đường, đi về phía đỉnh Thái Ốc sơn.

Dọc đường đi, thỉnh thoảng có tộc nhân gặp hai người, đều tiến lên chào hỏi.

Triệu Thăng gật đầu đáp lễ từng người, còn Triệu Huyền Tĩnh thì gặp ai cũng hành lễ.

Không còn cách nào khác, ai bảo bối phận của hắn nhỏ nhất chứ!

Đi khoảng một khắc, hai người đã lên tới đỉnh Thái Ốc sơn cao ba trăm trượng.

Vừa tới đỉnh núi, thứ đầu tiên đập vào mắt chính là một gốc thiên niên cổ đào thụ cành lá xum xuê, uốn lượn cổ kính, cao tới chín trượng.

Gốc linh đào cổ thụ gần đạt tam giai này có tán cây xòe rộng như lọng che, bóng râm khổng lồ rộng ba bốn mẫu che phủ kín cả đỉnh núi.

Dưới bóng râm của cổ đào thụ, một thanh thạch viện lạc rộng hai mẫu bao trọn lấy thân cây.

Đây chính là nơi ở của Triệu Kim Kiếm, trúc cơ tu sĩ duy nhất của Triệu thị.

Cũng như lựa chọn của các tộc nhân tu tiên khác trong Triệu thị, Triệu Kim Kiếm ở đây vừa là để bảo vệ linh đào thụ, vừa là để mượn môi trường linh khí nồng đậm nơi đây tu luyện.

Thái Ốc sơn có mấy trăm mẫu rừng đào, vì sao linh đào thụ lại chưa tới trăm gốc?

Nguyên nhân rất đơn giản, những cây đào khác không mọc trên linh mạch tiết điểm.

Vào trong viện, Triệu Thăng liếc mắt đã thấy Triệu Kim Kiếm mặc hồng y tóc bạc đang đứng dưới cổ đào thụ, ngẩng đầu nhìn tán cây.

Noi theo tầm mắt của hắn nhìn lên, Triệu Thăng thấy giữa những tán lá sum suê, lấp ló từng quả đào non xanh biếc, phủ đầy lông tơ, lớn cỡ quả hạnh.

Triệu Huyền Tĩnh vừa thấy Triệu Kim Kiếm, vội vàng tiến lên cung kính hành lễ vấn an: “Tĩnh nhi bái kiến tứ tổ gia!”

Triệu Thăng cũng đi tới bên cạnh hắn.

Triệu Kim Kiếm không để ý đến hai người.

Hắn ngẩng đầu nhìn linh đào, khẽ thở dài một tiếng rồi nói: “Haiz, đáng tiếc! Có đáng không?”

Triệu Huyền Tĩnh không hiểu ra sao, Triệu Thăng lại gật đầu nói: “Đáng giá!”

Lúc này, Triệu Kim Kiếm mới quay đầu nhìn Triệu Thăng, lại liếc Triệu Huyền Tĩnh, đột ngột hỏi: “Ngươi đã quyết định là hắn rồi sao?”

Triệu Thăng gật đầu: “Ta đã quan sát hai người bọn họ ròng rã mười năm. Huyền An thông minh hơn người, ngộ tính cực cao, nhưng tâm tư quá linh hoạt, không chịu được sự cô tịch. Tĩnh nhi tuy mọi mặt không bằng hắn, nhưng lại có thể nhẫn nại, quan trọng hơn là tâm tính đơn thuần.”

Triệu Huyền Tĩnh nghe đến đây, tuy còn mơ hồ nhưng cảm thấy có chuyện gì đó quan trọng liên quan đến mình.

“Thất thúc, hai người đang nói gì vậy? Tĩnh nhi nghe không hiểu.”

“Đừng vội, vài ngày nữa ngươi sẽ rõ thôi.”

Triệu Thăng an ủi hắn một câu, sau đó vẻ mặt nghiêm túc nói với Triệu Kim Kiếm: “Phiền ngài rồi, có thể động thủ được rồi!”

Triệu Kim Kiếm cũng nghiêm mặt gật đầu.

Khoảnh khắc sau, quang mang quanh thân hắn cuộn trào, thân thể nhẹ nhàng bay khỏi mặt đất, rất nhanh đã bay lên đỉnh cổ đào thụ.

Triệu Thăng nhìn về phía đỉnh cây, chỉ thấy nơi đó có thanh quang lấp lánh, từng trận hương khí nồng đậm từ đỉnh cây tỏa ra.

Triệu Huyền Tĩnh khịt mũi, ngửi hương khí lan tỏa, cảm thấy tâm thần thư thái, linh lực trong cơ thể trở nên hoạt bát linh động hơn.

Một lát sau, Triệu Kim Kiếm cầm một cành đào cao bằng người, to bằng cánh tay, nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất.

Chỉ thấy cành đào này toàn thân xanh biếc ướt át, giữa cành lá có thanh mang lấp lánh, bề mặt thân cây hiện lên những đốm bích quang, ẩn chứa sinh cơ nồng đậm đến cực điểm, gần như ngưng thực.

“Cho ngươi!”

Triệu Thăng đón lấy cành đào này, cẩn thận cho vào túi linh thực đặc chế.

Bộp bộp bộp!

Đúng lúc này, ba quả đào non xanh biếc đột nhiên rơi xuống từ tán cây mà không có dấu hiệu nào, lăn bộp bộp đến chân ba người.

Triệu Kim Kiếm thấy thế, vẻ mặt đầy xót xa, vội nhặt mấy quả đào lên, rầu rĩ nói: “Tổng cộng mới kết được mười tám quả, giờ thì hay rồi, chỉ còn lại mười lăm quả.”

Triệu Thăng an ủi: “Tứ gia, người đừng xót xa nữa, đợi đến nơi đó, ta bảo đảm sẽ không khiến người thất vọng.”

“Trùng Hòa, đây là chính miệng ngươi nói đó!”

Triệu Kim Kiếm nhìn Triệu Thăng với vẻ mặt nghiêm túc. Mấy năm trước, hắn đã vô cùng thắc mắc không hiểu vì sao y có thể lấy ra nhiều linh dược trân quý như vậy.

Nhưng hắn vẫn luôn kìm nén không hỏi, mãi cho đến gần đây y mới chủ động tìm đến và bóng gió một chút.

Vì thế, mới có chuyện ngày hôm nay.

Triệu Thăng ngẩng đầu nhìn trời, nói: “Trời không còn sớm nữa, chúng ta lên đường ngay thôi!”

“Không cần báo cho Khoa Nhữ một tiếng sao? Dù gì Huyền Tĩnh cũng là nhi tử của hắn.”

“Không cần, ta đã báo cho hắn từ sớm rồi. Vả lại, sau này Huyền Tĩnh cũng đâu phải không thể quay về.”

Nghe thất thúc và tứ tổ gia trò chuyện, Triệu Huyền Tĩnh càng nghe càng hồ đồ.

Hắn vốn không phải người lanh lợi, lúc này đầu óc càng thêm hỗn loạn, chỉ lờ mờ nhận ra dường như mình sắp phải rời khỏi Thái Ốc sơn để đến một nơi nào đó, và sẽ rất lâu sau mới có thể trở về.

“Đi thôi! Vân chu Ban Nhạc sắp đến rồi. Trễ hơn nữa sẽ không kịp đâu.”

Nói xong, Triệu Thăng phóng ra mộc diên.

Một lát sau, một con mộc diên chở hai bóng người bay vút lên không, nhanh chóng rời xa Thái Ốc sơn, một đạo kiếm quang cũng theo sát phía sau, bay về phía chân trời.

Bạn đang đọc [Dịch] Bách Thế Phi Thăng của Bạch Mi La Hán

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    20h ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!