Bay đến rìa Kim Tự Tháp Ánh Sáng, Thanh Nhãn Á Bạch Long liền hất chiếc xúc tu Đại Vương ô tặc khó khăn lắm mới lấy được về phía nhóm người Cổ Tân, sau đó quay người tiếp tục ứng chiến với con quái vật.
"Ha ha ha ha! Làm tốt lắm Bạch Long! Không hổ là đại tướng đắc lực của tao!!"
Cổ Tân mừng rỡ khôn xiết, vội vàng lấy không gian quyển trục ra. Dưới ánh mắt quái dị của đám người Vương Toàn, hắn thu gọn chiếc xúc tu Đại Vương ô tặc vào trong.
Mặt hắn cười tươi như hoa.
Xúc tu Đại Vương ô tặc tứ giai, nguyên liệu này đúng là đỉnh của chóp!
"Bạch Long, hôm nay có được ăn no nê một bữa hay không, đều trông cậy vào màn thể hiện của mày đấy nhé."
Cổ Tân đặt trọn kỳ vọng vào Thanh Nhãn Á Bạch Long.
Trận chiến vẫn tiếp diễn. Khoảng mười phút sau.
Đại Vương ô tặc cuồng nộ lại sử dụng kỹ năng quấn siết, một lần nữa xé nát Thanh Nhãn Á Bạch Long. Thế nhưng Thanh Nhãn Á Bạch Long lại phục hồi như cũ, rồi dùng thổ tức cắt phăng thêm một chiếc xúc tu nữa của con quái vật.
Cổ Tân lại hân hoan nhận thêm nguyên liệu +1.
Hắn vui sướng hớn hở cất chiếc xúc tu này đi.
"Vãi thật, Đại Cổ, mày đang nhập hàng sỉ đấy à?"Vương Toàn cạn lời lầm bầm không ngớt.
"Ôi, Nữ thần tại thượng, Bạch Long đỉnh vãi chưởng!" Bạch Ngân vô cùng phấn khích, tam giai đánh tứ giai mà còn kiếm được chiến lợi phẩm tận hai lần.
Quả không hổ là con rồng khiến hắn vừa gặp đã yêu mà!
"Chuyện này sai sai thế nào ấy nhỉ? Chẳng lẽ ở trong Kim Tự Tháp Ánh Sáng, Thanh Nhãn Á Bạch Long thật sự bất tử sao? Thế này thì ăn gian quá rồi."
Lam Liên Hoa chấn động, cô cảm thấy chuyện này rất có vấn đề.
Đến cái đầu đứt lìa mà cũng mọc lại nhanh như thế, đúng là quá ảo.
"Có gì mà sai? Cô có biết Bạch Long đã nỗ lực thế nào không?" Cổ Tân không mấy hài lòng với câu nói của Lam Liên Hoa.
Rõ ràng là Thanh Nhãn Á Bạch Long đang liều mạng chiến đấu kia mà! Đây đều là thành quả của mồ hôi và sự nỗ lực đấy nhé!
Lam Liên Hoa: Σ(゚∀゚ノ)ノ
Lam Liên Hoa nhìn vào trong kim tự tháp, thấy Thanh Nhãn Á Bạch Long sau khi phát hiện mình thật sự "bất tử" liền chẳng thèm né đòn nữa, cứ thế điên cuồng lao vào tấn công xúc tu của Đại Vương ô tặc, cô lập tức cạn lời.
Nhưng Đại Vương ô tặc cũng chẳng phải loại hoàn toàn không có não, khoảng hơn một tiếng đồng hồ trôi qua.
Sau khi bị Thanh Nhãn Á Bạch Long liều mạng làm đứt sáu cái xúc tu, nó đã nhận ra ở trong kim tự tháp này, con rồng bay kia có vấn đề cực lớn.
Theo lẽ thường, nó đã giết chết con Thanh Nhãn Á Bạch Long này mười một lần, tròn mười một lần! (Về sau để làm đứt thêm xúc tu, Bạch Long đã phải đánh đổi bằng nhiều lần 'hồi sinh' hơn.)
Thậm chí Đại Vương ô tặc còn dùng xúc tu cuốn lấy Bạch Long nhét vào miệng nhai nát rồi nuốt chửng xuống bụng, nhưng dù có làm thế, con rồng kia vẫn có thể hồi sinh xuất hiện trở lại.
Con rồng hãm tài này đúng là chẳng khác gì con gián đập mãi không chết, tởm vãi lúa!
Đại Vương ô tặc cảm thấy ớn lạnh cả về mặt sinh lý.
Thật ra nó không sợ bị đứt xúc tu, bởi nó cũng có năng lực tái sinh, mấy cái xúc tu này tĩnh dưỡng vài ngày là lại mọc ra thôi.
Thế nhưng cái loại 'ruồi nhặng' đập kiểu gì cũng không chết, ăn vào miệng lại nhạt toẹt chẳng có chút mùi vị nào thế này thật sự khiến Đại Vương ô tặc phát tởm.
Mẹ kiếp, xui xẻo thật.
Đại Vương ô tặc vừa chửi thề lầm bầm vừa bắt đầu di chuyển về phía rìa Kim Tự Tháp Ánh Sáng, nó muốn rời khỏi cái môi trường khiến mình khó chịu này.
Nhưng làm gì có chuyện dễ ăn như thế.
Là thẻ bài 3 sao phẩm chất kim, phạm vi của Kim Tự Tháp Ánh Sáng có thể tiếp tục mở rộng.
Thanh Nhãn Á Bạch Long không ngừng bám đuôi phun thổ tức vào Đại Vương ô tặc, thậm chí còn đuổi theo tới tận hai cây số, nhưng Đại Vương ô tặc đã sắt đá quyết tâm không thèm đếm xỉa đến con rồng hãm tài đánh mãi không chết này nữa.
Thân hình khổng lồ của nó dần dần chìm xuống, lặn trở lại vào lòng biển.
Tuy con Chương Ngư đại thống lĩnh kia có chút quan hệ họ hàng xa với nó, nhưng Đại Vương ô tặc cảm thấy, vì một con bạch tuộc nhỏ mà làm hỏng cả tâm trạng của mình thì thật không đáng.
Chạy một quãng đường xa như vậy, đồ ăn vặt chẳng xơ múi được miếng nào thì chớ, lại còn bị hành cho ức chế, xúc tu cũng đứt mất mấy cái.
Đại Vương ô tặc rất muốn lên tiếng than thở: Cả nhà ơi ai hiểu thấu cho tôi không?
"Tiếc thật, nó thế mà lại không đánh nữa."
Cổ Tân nhìn Đại Vương ô tặc mất đi ý chí chiến đấu, không khỏi khẽ thở dài một tiếng.
"Đổi lại là ai thì cũng chẳng đánh tiếp nổi đâu, rõ ràng là đối thủ có thể dễ dàng đánh bại, vậy mà lại cứ ỷ vào thân thể bất tử để nhằng nhẵng bám lấy."
Lam Liên Hoa lầm bầm, sau đó lại vô cùng tò mò:
"Cậu Cổ Tân này, Kim Tự Tháp Ánh Sáng này có thể duy trì mãi mãi sao?"
"Làm sao có chuyện đó, có giới hạn thời gian đấy."
"Vậy đại khái duy trì được bao lâu?"
"Ừm... cô đoán xem?"
Cổ Tân cười mà không đáp, sau khi xác định Đại Vương ô tặc đã rời đi, hắn vung tay lên.Kim Tự Tháp Ánh Sáng khổng lồ thu nhỏ lại, biến trở về thành một tấm thẻ bài lấp lánh ánh vàng nhạt, bay về tay Cổ Tân.
"Tấm thẻ này bá đạo thật đấy."
Lưu Khởi Vọng cảm thán. Tuy có chút hạn chế, nhưng cũng chẳng thể che lấp được độ "biến thái" của nó.
Nó có thể khiến Thanh Nhãn Á Bạch Long - vốn dĩ không phải là đối thủ của Đại Vương ô tặc - vượt cấp chiến đấu, cuối cùng thậm chí còn ép lui cả con dị chủng ma thú biển sâu đáng sợ kia. Sức mạnh của tấm thẻ này đã chẳng cần phải bàn cãi thêm.
"Nó vẫn chưa hoàn chỉnh đâu. Nếu làm ra được những thẻ bài đi theo bộ với nó, lúc đó mới gọi là hoàn hảo."
Cổ Tân không bình luận gì thêm, chỉ nhìn [Kim Tự Tháp Ánh Sáng] trong tay rồi khẽ bật cười.
Đại Vương ô tặc mạnh không? Dĩ nhiên là mạnh, nó thậm chí có thể dễ dàng tạo ra cơn sóng thần cao hàng trăm mét, sức tàn phá chẳng khác gì thiên tai.
Nhưng nếu so với Người Khổng Lồ Ánh Sáng, muốn giải quyết Đại Vương ô tặc có lẽ cũng chỉ cần một tia sáng là xong.
Sau khi đụng độ con Đại Vương ô tặc tứ giai này, Cổ Tân càng nhận thức sâu sắc rằng, muốn tạo ra [Người Khổng Lồ Ánh Sáng] thì quả là một chặng đường dài đầy gian nan.
Hơn nữa... chắc chắn phải đi đường tắt!
Thôi thì cứ từ từ vậy.
"???"
Nghe Cổ Tân nói vậy, Lưu Khởi Vọng ngẩn người. [Kim Tự Tháp Ánh Sáng] mà còn có thẻ bài đi theo bộ nữa sao?
Rống~
Tiếng rồng gầm vang lên, Thanh Nhãn Á Bạch Long bay trở về. Toàn thân nó vẫn mang sắc trắng bạc rực rỡ, lộng lẫy tuyệt đẹp, lúc đi sạch sẽ thế nào thì lúc về vẫn nguyên vẹn thế ấy.
"Hôm nay vất vả cho mày rồi, làm tốt lắm, Bạch Long."
Cổ Tân chẳng hề tiếc lời khen ngợi Thanh Nhãn Á Bạch Long.
Thanh Nhãn Á Bạch Long ưỡn ngực ngẩng đầu, dáng vẻ vô cùng kiêu ngạo. Nó vừa mới hóa thân thành chiến thần một phen đấy nhé!
"Hì hì... hì hì, con rồng trong mộng của mình đẹp quá đi mất."
Bạch Ngân đứng gần nhìn Thanh Nhãn Á Bạch Long mà nuốt nước bọt ừng ực. Lộng lẫy! Quả thực là quá đỗi lộng lẫy!
"Đến lúc về chủ thế giới rồi."
Cổ Tân thu Thanh Nhãn Á Bạch Long về, mặt mày hớn hở, tâm trạng cực kỳ tốt.
Chuyến đi bí cảnh hải thế giới lần này tuy tốn chút thời gian, nhưng thu hoạch thực sự là đầy ắp.
Hắn đã nóng lòng muốn quay về luyện thẻ lắm rồi, không biết lần này có thể tạo ra loại thẻ bài như thế nào đây?
Cổ Tân vô cùng mong chờ.