Chương 67: [Dịch] Ai Bảo Thẻ Bài Ma Pháp Ta Làm Ra Có Vấn Đề?

Lộng lẫy! Thật sự quá lộng lẫy!

Phiên bản dịch 8515 chữ

Cái quái gì mà "Nữ thần trên cao, con thấy mình biết yêu rồi..." chứ!

Nghe Bạch Ngân bên cạnh vô thức lẩm bẩm, dù là người có tính tình trầm ổn như Lưu Khởi Vọng cũng suýt chút nữa không nhịn được.

Mẹ kiếp, đó là một con phi long đấy! Cậu lại đi động lòng với một con phi long sao??

Con người không thể, ít nhất là không nên làm thế.

Lưu Khởi Vọng lặng lẽ nhích chân, hơi tránh xa Bạch Ngân ra một chút.

Ban đầu gã cứ ngỡ trong đội này Bạch Ngân là người có tính cách bình thường nhất, nhưng giờ xem ra cũng chẳng phải vậy.

"Đẹp thật đấy~"

Thế nhưng khi nhìn về phía Thanh Nhãn Á Bạch Long, Lưu Khởi Vọng cũng không kìm được mà cảm thán.

Con phi long lấp lánh ánh sáng trắng bạc này thật sự quá đẹp!

Lưu Khởi Vọng chưa từng thấy con rồng nào đẹp đến vậy. Lớp vảy màu bạc kia quả thực lấp lánh rạng ngời tựa như những vì sao.

Hơn nữa, nhờ thân hình thon dài, không hề cồng kềnh mập mạp như những loài phi long khác, nó mang lại một cảm giác thanh thoát yêu kiều, lại thêm đôi mắt rồng màu xanh biếc như ngọc bảo thạch kia nữa.

Thảo nào Bạch Ngân lại có phản ứng mãnh liệt đến thế.

Cá nhân Lưu Khởi Vọng không có đam mê gì đặc biệt với "rồng", nhưng gã vẫn cảm thấy nếu có thể sở hữu con phi long trắng bạc này thì dù phải trả một cái giá rất đắt cũng hoàn toàn xứng đáng.

Huống hồ...

"Gào~!"

Thanh Nhãn Á Bạch Long ngửa đầu gầm lên, tiếng rồng gầm đầy bá khí vang vọng không ngớt dưới màn đêm, khí thế hừng hực.

Nó rất mạnh!

Uy áp khổng lồ đè nén tràn ngập khắp nơi, khiến người ta cảm thấy ngột ngạt khó tả.

"Lộng lẫy! Thật sự quá lộng lẫy! Á á á á á! Nó đẹp quá đi mất!"

Thấy Thanh Nhãn Á Bạch Long gầm thét, Bạch Ngân không kìm nén được cảm xúc bùng nổ trong lòng, kích động hét lên như "chiến hống".

"Con phi long này e rằng thực lực đã đạt tới tam giai! 3 sao phẩm chất sử thi sao? Đây là thẻ bài do cậu bạn kia tự tay chế tạo ư?"

Lưu Khởi Vọng đẩy gọng kính, cố gắng che giấu vẻ kinh ngạc nơi đáy mắt.

Thẻ triệu hồi 2 sao phẩm chất vàng, thẻ triệu hồi 3 sao phẩm chất tím.

Không phải chứ, đây thực sự là thẻ bài mà một học sinh năm nhất có thể làm ra sao?

Dù ngay từ lần đầu gặp mặt đã cảm nhận được Cổ Tân không hề tầm thường, nhưng Lưu Khởi Vọng cũng chẳng ngờ hắn lại khủng đến mức này.

"Hừ hừ, thế này đã là gì? Đại Cổ làm ra đâu chỉ có một tấm thẻ 3 sao, nếu anh mà thấy [Ba Long] thì, hừ hừ hừ~"

Vương Toàn nói với giọng điệu vô cùng đắc ý. Nghe thấy vẻ kinh ngạc của Lưu Khởi Vọng, trong lòng hắn lúc này sướng rơn.

Dù không phải khen mình, nhưng Đại Cổ là anh em chí cốt của hắn, Vương Toàn đương nhiên cũng được nở mày nở mặt.

"[Ba Long]?"

"Cũng là một tấm thẻ bài 3 sao phẩm chất tím do Cổ Tân chế tạo, cực kỳ mạnh luôn! Con phi long này tuy cũng rất lợi hại, nhưng xét về áp lực tỏa ra thì vẫn kém [Ba Long] khá nhiều."

Lam Liên Hoa giải thích, giọng điệu rất tự nhiên, lại pha chút khoe khoang.

"Ừm, nhưng con phi long này đẹp đẽ và lộng lẫy hơn [Ba Long] nhiều."

Nhất là khi nhìn thấy vẻ mặt vô cùng tò mò của Lưu Khởi Vọng, trong lòng Lam Liên Hoa dâng lên một sự thỏa mãn lạ kỳ.

Lam Liên Hoa dường như đã lờ mờ hiểu được tại sao người khác khen Cổ Tân mà Vương Toàn lại tự hào đến thế."Ra là vậy, bạn của cậu... đỉnh thật đấy." Trong mắt Lưu Khởi Vọng liên tục lóe lên vẻ thán phục.

Lúc này, Cổ Tân dĩ nhiên chẳng biết đám đồng đội đang nghĩ gì, hắn chỉ nhìn chằm chằm U Linh Thuyền Trưởng và Đại Nhãn Ma bằng ánh mắt đầy thèm thuồng.

Đại Nhãn Ma bản tính vốn nhút nhát, lúc này cảm nhận được ý đồ bất lương của Hắc Ác Ma cùng khí thế uy phong lẫm liệt của Thanh Nhãn Á Bạch Long, nó sợ tới mức run lẩy bẩy, vội trốn tịt ra sau lưng U Linh Thuyền Trưởng.

U Linh Thuyền Trưởng lúc này cũng chẳng còn vẻ cợt nhả như trước. Thái độ của nó vô cùng ngưng trọng, tay nắm chặt thanh loan đao, sẵn sàng nghênh chiến.

"Đừng căng thẳng, cũng đừng sợ, tôi không phải người xấu đâu."

Cổ Tân cười vô cùng rạng rỡ và ấm áp, lên tiếng trấn an hai con ma vật.

"Tôi chỉ cực kỳ hứng thú với cơ thể của các người thôi, thế nên có thể ngoan ngoãn một chút, đừng phản kháng kịch liệt quá được không?"

"Dù sao cứ ru rú trên chiếc U Linh Thuyền này cũng chẳng có tương lai gì, chi bằng giao cơ thể cho tôi. Tôi sẽ giúp các người tỏa sáng rực rỡ, vang danh thiên hạ ở chủ thế giới, thấy sao?"

Cổ Tân tự thấy mình đã rất có thành ý rồi.

Nhóm bốn người Vương Toàn: Σ(゚∀゚ノ)ノ

"Cạc cạc cạc!"

U Linh Thuyền Trưởng nghe hiểu lời Cổ Tân. Ngọn lửa linh hồn trong con mắt độc nhất của nó bỗng nhảy nhót kịch liệt, cái miệng liên tục đóng mở, phát ra những tiếng "cạc cạc".

Đại khái có thể đoán được, chắc U Linh Thuyền Trưởng đang chửi thề gắt lắm.

Cổ Tân chớp chớp mắt, nhưng rất nhanh đã từ bỏ ý định giao tiếp.

"Ngươi cứ lải nhải xì xồ cái gì ta nghe không hiểu. Đã không chịu phối hợp thì đừng trách ta thô bạo đấy."

Cổ Tân thở dài một tiếng, vẫy tay với Hắc Ác Ma và Thanh Nhãn Á Bạch Long.

"Bạch Long, Ác Ma, xử lý chúng đi. Nhớ cố gắng đừng làm hỏng cơ thể của chúng đấy."

"Tuân mệnh, chủ nhân thân yêu của tôi."

Đôi mắt ác ma đỏ ngầu của Hắc Ác Ma lóe sáng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tà mị, ánh mắt ghim chặt lấy Đại Nhãn Ma.

Giây tiếp theo, bóng dáng Hắc Ác Ma chớp mắt đã hóa thành một đạo tàn ảnh đen kịt, biến mất khỏi chỗ cũ.

"Gào!"

Thanh Nhãn Á Bạch Long ngửa cổ gầm vang, ánh sáng trắng chói lòa ngưng tụ trong miệng, sau đó phun mạnh ra, bắn thẳng về phía U Linh Thuyền Trưởng.

"Là Long Chi Thổ Tức! Nó thế mà lại biết dùng cả thổ tức!"

Bạch Ngân kích động tột độ. "Thổ tức" chính là năng lực mang tính biểu tượng của long tộc, nếu ngay cả thổ tức cũng không biết dùng thì tuyệt đối không phải là "rồng".

Đã thế, luồng thổ tức này lại có màu trắng, chứng tỏ đây là thổ tức thuộc tính quang!

Đối với một tín đồ tín ngưỡng Quang Huy nữ thần như hắn, đây quả thực chính là duyên trời tác hợp!

"Cạc cạc!!"

U Linh Thuyền Trưởng tức giận tột cùng, vung mạnh thanh loan đao hải tặc trong tay chém phăng về phía luồng long tức đang lao tới.

Dòng nước lượn lờ bao quanh thanh loan đao, hóa thành lưỡi đao nước sắc bén không ngừng xoay tròn, nhanh chóng phóng to hết cỡ.

Ầm!

Thủy Lưu Trảm va chạm kịch liệt với Long Chi Thổ Tức, cuồng phong cùng sóng khí cuồn cuộn quét ngang bốn phía. Thế nhưng bằng mắt thường cũng có thể thấy rõ, luồng long tức màu trắng đang dần áp đảo Thủy Lưu Trảm.

Ngọn lửa linh hồn trong mắt U Linh Thuyền Trưởng nhảy nhót điên cuồng. Nó đã dốc hết toàn lực, nhưng vẫn không thể chống đỡ nổi.

"Cạc cạc cạc!"

U Linh Thuyền Trưởng vội vã gọi Đại Nhãn Ma tới hỗ trợ.

Dù vô cùng sợ hãi, Đại Nhãn Ma vẫn cố thò đầu ra định thi triển thuật nguyền rủa lên Thanh Nhãn Á Bạch Long.

"Khặc khặc khặc~"

Tiếng cười trầm thấp đầy quái gở của ác ma bỗng vang lên ngay sát bên tai. Đại Nhãn Ma giật bắn mình, vừa ngoảnh đầu lại thì đập thẳng vào mắt chính là đôi đồng tử đỏ ngầu đầy kinh dị của Hắc Ác Ma."Éc!"

Đại Nhãn Ma sợ hãi hét lên chói tai, con mắt khổng lồ lóe lên thứ ánh sáng xám xịt, Thạch Hóa Thuật!

Thế nhưng Hắc Ác Ma còn ra tay nhanh hơn. Ngay khoảnh khắc Đại Nhãn Ma vừa quay đầu lại, móng vuốt thon dài, sắc lẹm của nó đã đâm thẳng tới.

Phập!

Thân hình nhỏ thó của Đại Nhãn Ma lập tức bị Ác Ma Chi Trảo của Hắc Ác Ma tàn nhẫn đâm xuyên qua.

"Cạc!!"

U Linh Thuyền Trưởng nhận ra động tĩnh phía sau. Vừa ngoảnh lại nhìn, nó đã hoảng hồn, gầm lên điên tiết.

Nhưng cũng chính vì phút lơ là ấy, con quái vật vốn đang chật vật chống đỡ nay lại càng không thể cản nổi luồng long tức của Thanh Nhãn Á Bạch Long.

Ầm!

Luồng long tức nện thẳng vào người U Linh Thuyền Trưởng. Giữa tiếng nổ đinh tai nhức óc, nó bị hất văng ra xa.

U Linh Thuyền Trưởng đau đớn ôm chặt lấy ngực. Dù là ma vật hệ bất tử, vết thương ngoài da này không thể lấy mạng nó, nhưng vấn đề là long tức mang thuộc tính quang của Thanh Nhãn Á Bạch Long lại có tính ăn mòn cực mạnh.

Cũng may là nó vẫn còn gượng được.

Nhưng nếu cứ tiếp tục đánh thế này, nó cầm chắc thất bại.

"Mạnh quá! Áp đảo hoàn toàn luôn."

Thấy trận chiến vừa mới bắt đầu đã ngã ngũ, Lam Liên Hoa cười tít cả mắt.

Cái gì mà U Linh Thuyền, U Linh Thuyền Trưởng hệ bất tử tam giai, rồi cả Đại Nhãn Ma hệ ác ma nhị giai chứ, đúng là chẳng chịu nổi một đòn!

Bọn mình đúng là quá đỉnh mà!!

"Mọi người nói xem, liệu cậu ấy có chịu nhượng lại không nhỉ? Tôi cảm thấy cuộc đời mình không thể sống thiếu con Bạch Long này được nữa rồi."

Bạch Ngân đắm đuối nhìn Thanh Nhãn Á Bạch Long, lo lắng quay sang hỏi ba người Lam Liên Hoa.

"Não cậu bị kẹp cửa rồi à?"

Vương Toàn trố mắt nhìn Bạch Ngân. Đến ông đây còn chẳng dám tơ tưởng tới thẻ bài Bạch Long này, thế mà cậu dám nhòm ngó hả?

Bạn đang đọc [Dịch] Ai Bảo Thẻ Bài Ma Pháp Ta Làm Ra Có Vấn Đề? của Ngã Chân Bất Hội Phi

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    6d ago

  • Lượt đọc

    21

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!