"Không hổ là truyền nhân của Luân Hồi Thiên Tôn, tiếp một chưởng của ta không chết, đủ để tự ngạo, lưu danh tại thế gian."
Nương theo đó là tiếng cười khẽ nhàn nhạt, bên trong hư không , thân ảnh của Cố Trường Ca rốt cục cũng xuất hiện.
Hắn đứng chắp tay, nhìn xuống khuôn mặt hiện lên vẻ kinh sợ trắng bệch, không dám tin của Diệp Lăng, cười nhạt nói.
Đương nhiên đây chỉ là một chưởng tùy ý của hắn.