“Tại hạ là Nhạc Thiên Sơn, hai vị này là Vương sư đệ và Lý sư đệ.”
Nhạc Thiên Sơn thản nhiên tiến lại gần thêm vài bước, trên mặt lộ vẻ kinh hãi chưa nguôi: “Vừa rồi bọn ta gặp phải ma vụ triều đáng sợ, suýt chút nữa đã bỏ mạng trong đó, may mà được tổ sư phù hộ nên mới thoát nạn. Tầng thứ bảy Côn Uyên này quả nhiên nguy hiểm khó lường, không thể so với bên ngoài được.”
Nhạc Thiên Sơn ngừng lại một chút, nhìn Trần Phỉ, giọng điệu trở nên nhiệt tình hơn: “Nghe nói Trần sư đệ trận pháp vô song, ở nơi hiểm địa thế này, nếu có trận tu đồng hành, chắc chắn sẽ tăng thêm rất nhiều cơ hội sống sót và thu hoạch. Không biết Trần sư đệ có bằng lòng đi cùng bọn ta không? Để tiện bề tương trợ lẫn nhau.”
Gã vừa dứt lời, hai đệ tử vẫn im lặng bên cạnh cũng lập tức tiến lên một bước, nở nụ cười chân thành, vội vàng lên tiếng mời.