Phạm Nhàn nằm ở trên giường khuôn mặt tiều tụy, ngay lập tức tỏ vẻ kiên quyết phản đối, thứ nhất là chính bản thân hắn đối với kỹ thuật khâu vết thương cũng không có nhiều lòng tin, thứ hai, hắn căn bản không nỡ để muội muội luôn đáng yêu nhu nhược thấy trong ngực mình máu me nhầy nhụa, huống chi lại còn phải dùng tay chạm vào...
"Uyển nhi, ngươi đi ra ngoài đi." Phạm Nhàn dùng thanh âm có chút khô nói: "Mang muội muội đi ra ngoài."
Uyển nhi không nói gì, chẳng qua nhẹ khẽ lắc đầu. Nhược Nhược kiên trì nói: "Tay của ta là ổn định nhất ."
Nghe được Phạm tiểu thư có lòng tin như vậy, tất cả mọi người bao gồm Tam Xử đầu mục cũng có chút bất ngờ.