Phạm Nhàn nhanh chóng đỡ dậy, vị lão bản này cũng cố ý cúi đầu, mới đứng dậy cảm khái nói rằng:
-Thì ra là ông chủ trong thời gian tới, cái cúi đầu này vô luận thế nào cũng phải làm, huống chi đại nhân chính là chính sứ của sứ đoàn lần này. Tiểu nhân đang ở dị quốc, thường ngày vẫn hay đối với các đại nhân ở gia hương mà hành lễ, chưa từng dừng lại.
Lão bản cửa hàng bỗng nhiên tỉnh lại, nghĩ tới cái tên mình vừa nói trước mặt vị đại nhân từ phía nam tới này, hình như là cái tên tương đối phạm húy đáng kiêng kị, không khỏi lúng ta lúng túng hỏi:
-Phạm đại nhân sao lại tới cửa hàng nhỏ của thảo dân?