Phạm Nhàn nhìn hàn quang chợt lóe rồi biến mất trong mắt phụ nhân kia, lòng dạ biết rõ người của Bão Nguyệt lâu cố ý tới chậm, thậm chí cả tên đại hán kia cũng là đối phương cố ý để lọt vào trong viện, nghĩ đến ắt hẳn là phát hiện mình ngăn chận ống đồng nghe lén bên trong gian phòng, vừa vẫn ngờ vực thân phận của mình, cho nên mới giở trò như vậy, buộc song phương hiện hình.
Bất quá đối phương chỉ nghĩ mình là người thuộc mười ba nha môn của Hình bộ, nhưng không có đoán được thân phận chân thật của mình, nếu không trận chiến tới đón tiếp mình nhất định sẽ không đơn giản như vậy.
Đại hán hôn mê bất tỉnh bị bắt đến trước người mọi người, trên cỏ bị ướt một mảng lớn, vị phụ nhân kia nhu hòa nói: "Lúc trước nghe nói trong lầu xuất hiện một vị Trần công tử rất có khiếu hài hước, không nghĩ tới, Trần công tử lại còn có một thân võ đạo tu vi kinh người đến vậy."
Đây chính là dò xét một cách công khai rồi, Phạm Nhàn nhìn nàng một cái, nhưng căn bản lười đáp lời, trực tiếp đi tới trong viện. Lúc này cửa viện cùng cửa phòng đã bị đánh vỡ thành mảnh nhỏ, khí ấm bên trong nhà tràn ra ngoài, hết thảy mọi thứ cũng nhìn rất rõ ràng.