Cô nương vào phòng để ca hát gọi là Tang Văn, chính là ca sĩ nổi danh ở kinh đô, thời gian trước, quyền quý bình thường muốn gặp nàng một lần cũng không dễ dàng gì.
Mà sở dĩ Phạm Nhàn nhận ra nàng, là bởi vì hơn một năm trước, ở sơn trang nghỉ hè phía tây kinh đô cùng Uyển nhi Nhược Nhược người một nhà đến để nghỉ hè, vị cô nương Tang Văn này từng nhận lời mời của Uyển nhi, ở bên trong sơn trang hát suốt một buổi trưa.
Lúc đó gió mát nhè nhẹ, ngồi bên cạnh Phạm Nhàn là Uyển nhi muội muội cùng Diệp Linh Nhi ba vị cô nương, thật sự là một đoạn thời gian đẹp nhất từ khi hắn sống lại, hơn nữa vị cô nương Tang Văn này hát có một câu " Hốt tương phùng cảo mệ tiêu thường", vừa vặn đúng với cảnh Phạm Nhàn cùng Uyển nhi gặp gỡ trong Khánh miếu, cho nên hắn có ấn tượng đặc biệt khắc sâu với vị cô nương này.
Tang Văn vào phòng, nhẹ nhàng cúi chào, mặt không thay đổi ngồi xuống một góc, trong ngực đang cầm một món nhạc khí tương tự với tỳ bà, nhẹ nhàng nói: "Mấy vị công tử muốn nghe ca khúc nào đây?"