Trong một góc sân rộng ngoài hoàng cung, tương thông với đầu đường phố bên ngoài, nhìn xa xa dọc theo đường lớn, mơ hồ có thể nhìn thấy một mảnh trăng rằm có chút xấu hổ đang treo ở xa vời. Trời chiều hơi tối, Lý Hoằng Thành xoay người xuống ngựa, quan sát một chút người bằng hữu có khuôn mặt đẹp như một người phụ nữ, không nhịn được mà vừa cười vừa nói:
-Ta xem mặt của ngươi lộ ra một tầng hồng quang, tươi tỉnh khó hiểu, chắc là hôm nay được không ít chỗ tốt rồi.
Phạm Nhàn cười đáp:
-Mấy tháng không gặp, mới một câu đã trêu ghẹo ta rồi. Ngươi đường đường là Tĩnh Vương thế tử, trong kinh đô cũng là thiếu gia bài danh thứ năm, tội gì lại phải qua lại với một người cơ khổ như ta chứ.